Articles by "LITERATURE"

Hiển thị các bài đăng có nhãn LITERATURE. Hiển thị tất cả bài đăng

Ông cu Quýnh ở trong xóm Long Hòa với mình, gần cầu Phôốc. Ông lớn hơn mình bảy chục tuổi, khi mình mới 7 tuổi ông đã 77 tuổi.

Thời đó 77 tuổi là thọ lắm rồi, ít ai sống quá tuổi 65, thế nên Bác Hồ mới viết trong di chúc “nhân sinh thất thập cổ lai hy”. 50 tuổi làm lễ lên lão, 70 tuổi làm lễ thượng thọ, nhà nào có bố mẹ sống qua tuổi bảy mươi được coi là nhà đại phúc.

Chẳng như bây giờ, bác Trần Tiến 67 tuổi thấy gái đẹp mắt vẫn sáng lên hình viên đạn. Cũng 67 tuổi bác Nguyễn Trọng Tạo đòi lấy vợ thứ tư. Còn như Đoàn Tử Huyến quá tuổi 60 gái trên U 23 không chịu duyệt. Thất kinh!

Vẫn còn thua ông già của Huy Đức, 98 tuổi vẫn đạp xe chạy vòng vòng quanh phố mỗi ngày, tối về cắm cúi làm thơ ca ngợi Đảng, Bác. Có bài dài đến mấy trăm câu. Nếu con cái cho ông lấy vợ thì ông cũng chẳng kém gì ông già Iraq 94 tuổi cưới cô vợ 22 tuổi, hi hi!

Thôi không dài dòng nữa, quay lại chuyện ông cu Quýnh.

Ông Quýnh là giáo viên tiếng Pháp bậc tiểu học, năm 1953 giải phóng Thị trấn Ba Đồn cũng là năm vợ ông ốm đau rồi mất, ông về ở với anh con trai cả . Nói chung bảy tám đứa con ông Quýnh đều đã cao tuổi, đều khá giả, con cái họ đã lập gia đình, ông Quýnh có hơn chục đứa chắt. Trong Thị trấn không ai được như ông.

Nhìn ông già râu tóc trắng như cước, chiều chiều mặc bộ đồ ba ba lụa trắng như mây, thong dong chống gậy đi trên đường cái quan, vừa đi vừa lẩm nhẩm đọc thơ bằng tiếng Pháp, vài ba đứa chắt lon ton chạy theo sau, mình có cảm giác như tiên ông giáng trần chứ không phải ông cu Quýnh.

Nói vậy để biết ông Quýnh thật đại phúc, dẫu có chết cũng lãi to lắm rồi, khỏi phải lo nghĩ gì. Ai ngờ đường đời đã trọn vẹn nhưng đường tình chưa hết, 77 tuổi ông cu Quýnh vướng phải dây “oan oan tình”, thế mới mệt.

Đầu tiên ông ôm mớ dây “oan oan tình” đi bủa vây đàn bà góa khắp xóm mà ông goi là lực lượng tiền mãn kinh. 

Ông Quýnh rất đẹp lão, lại sang trọng, tiền bạc cũng không thiếu, thế mà các bà đều tránh ông như tránh hủi, thế mới lạ.

Bà Năm mất chồng đã hơn chục năm, thỉnh thoảng thèm chồng bà lại rú lên như mèo động dục, cả xóm ai cũng biết. Ông Quýnh lân la tán tỉnh bị bà đuổi như đuổi tà, nói thôi thôi ông đừng để tui phải góa chồng lần thứ hai. Hi hi chỉ vì bà sợ cưới xong ông lăn đùng ra chết.

Bà Phin quanh năm tất tả chạy khắp Thị trấn kiếm chồng cho mình nhưng động đến ông Quýnh thì bà giãy nãy, nói thôi thôi thôi… ba vạn cũng bỏ! Dây với đám đái ướt quần đó chỉ mất công tháo dây rút, không được cái chi mô.

Kể sơ qua vậy, còn nhiều bà lắm, hi hi.

Ông Quýnh không nản, ông làm thơ tình tặng các bà góa trong xóm. Thực ra ông Quýnh không biết làm thơ, ông cóp thơ tình của ai đó, cũng chỉ cóp một bài, đềthương tặng, yêu tặng, thân tặng … không sót một ai trong lực lượng tiền mãn kinh của ông.

Cái tên nghe rất tôn giáo của em
Hơi kiêu kì - và đó là bản chất
Cái tên em bí ẩn không giấu được
Tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là “xinh”.
Còn tiếng Đức có nghĩa là “dịu hiền”

Sau này mình tra google mới biết đó là Bài thơ tặng Linda của Apollinaire, ông Quýnh chép tặng hết bà này đến bà khác, chỉ cần thêm cái tên bà đó chen vào các khổ thơ là xong, khỏe!. Bất kể tên bà nào cũng tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là “xinh”, còn tiếng Đức có nghĩa là “dịu hiền”.

Ông Quýnh mang thơ tới tặng, các bà lườm cái nguýt cái, nói cảm ơn rồi sập cửa. Ông nhét bài thơ vào khe cửa, các bà lấy chổi quét tùa ra. Ông cầm bài thơ đọc ngân nga. Các bà phải xuýt chó ra đuổi ông mới chịu bỏ đi.

Bà Lé vốn ngoa ngoắt ngỗ ngáo nhất xóm, mục hạ vô nhân bà chẳng coi ai ra gì. Đàn ông khắp xóm ai cũng sợ bà, điên lên bà có thể xông tới vặn cu bóp dái họ không hề nao núng.

Không nhớ tên thật bà Lé là gì, chỉ biết bà mắt lé từ khi mới lọt lòng, cả làng đều gọi bà là Lé.

Tưởng ông Quýnh tán ai thì tán chứ bà Lé thì không dám. Té ra không. Bà Lé là gái góa, thuộc lực lượng tiền mãn kinh của ông, há cớ gì ông lại tránh? Hi hi.

Khác với các bà khác thấy ông Quýnh lấp ló ở ngõ là lập tức sập cửa, bà Lé ung dung ngồi ngạch cửa nhai trầu bỏm bẻm, hất hàm hỏi chi rứa ông Quýnh. Ông Quýnh vui vẻ bước vào, nói thơ. Anh vừa có bài thơ mới tặng em. Bà Lé cười cái hậc, nói ẻ quẹt. Ông Quýnh thơ tặng riêng em mà. Bà Lé nói ẻ quẹt. Ông Quýnh nói thơ anh vừa mới viết mà. Bà Lé nói ẻ quẹt.

Ông Quýnh đưa bài thơ cho bà Lé, nói em có thể xua đuổi anh nhưng bài thơ này thì đừng, nó vô tội. 
Bà Lé vò bài thơ ném ra sân, nói ẻ quẹt! Ông té đi cho tui nhờ!

Ông Quỳnh nhặt bài thơ, vuốt thật thẳng rồi ngân nga đọc bài thơ, vừa đọc vừa ngâm: Lé ơi, cái tên nghe rất tôn giáo của em/ Hơi kiêu kì - và đó là bản chất…

Bà Lé lườm ông Quýnh, nhọn mồm đánh bịp một tiếng rõ to, nói ba hoa!

Ông Quýnh mặc kệ vẫn đọc say sưa: Tiếng Tây Ban Nha… Lé có nghĩa là “xinh”./ Còn tiếng Đức… Lé có nghĩa là “dịu hiền”

Bà Lé cười cái hậc, nói ba hoa! Tiếng Tây Ban Nha, tiếng Đức mà ngu rứa a?

Rồi bà vùng dậy đá đít ông Quýnh, nói thôi đủ rồi đó, té đi cho tui nhờ.

Ông Quýnh nói như đọc thơ, ngân nga: Đừng đuổi anh tội nghiệp/ cho anh ở lại/ anh sẽ làm cho em hạnh phúc….

Bà Lé nhổ toẹt bãi nước trầu, nói té đi! Ông thì làm được cái chi!

Ông Quýnh vẫn ngân nga: làm tất cả những gì em muốn/ đó là thế mạnh của anh.

Bà Lé cười phì, nói thằng cha ni ba hoa gớm bay! Đoạn bà thò tay bóp hạ bộ ông Quýnh, nói coi ra răng mà ba hoa khiếp rứa.

Vừa đụng vào bà vội thụt tay như phải bỏng, bà vừa chạm phải cái cứng như cục sắt.

Bà Lé tái mặt chạy vào nhà, vội vàng sập cửa, ngồi ôm ngực thở dốc.

Sáng mai các bà quanh xóm túm tụm quanh bà Lé, hỏi răng răng? Bà Lé mắt trợn mồm há, nói oa chà. Các bà lại hỏi răng răng? Bà Lé lại mắt trợn miệng há, nói oa chà…

Còn nữa, he he!
Nguyễn Quang Lập

Đó là thằng Dư, ở sát ngay sau hồi nhà mình.
Cái xóm nhà mình ngày xưa giống y chang cái nồi lẩu đủ món sang hèn. Một nhà ăn mày, một nhà giáo viên, một nhà bí thư tỉnh uỷ, một nhà cướp giật, một nhà đĩ điếm, một nhà giáo sư, một nhà buôn lậu. Nhưng là cái xóm hoà thuận nhất Thị trấn vì không nhà nào thèm giây với nhà nào.

Nhà thằng Dư có ba mẹ con, mạ nó hành nghề đĩ điếm đẻ ra hai đứa, nó là Dư, em gái nó là Thừa, chắc mạ nó nghĩ giá không đẻ đứa nào thì mới đủ.

Nhà nó về ở sau nhà mình khi nó 12 tuổi, em nó 2 tuổi. Mạ nó tên gì mình không nhớ nữa, chỉ nhớ như in sáng nào mạ nó rời nhà vào Đồng Hới hành nghề là cả xóm đều biết.

Không hiểu sao cứ ra khỏi nhà mười bước bà mới quay lại gọi Dư ơi! Rồi dặn thằng Dư nấu cái này nấu cái kia. Thằng Dư dạ. Bà đi thêm mười bước nữa lại quay lại gọi Dư ơi, lại dặn lấy cái này lấy cái kia. Thằng Dư dạ. Bà đi thêm mười bước lại quay lại gọi Dư ơi, lại dặn mua cái này mua cái kia. Thằng Dư dạ. Bà đi thêm mười bước nữa bà lại quay lại gọi Dư ơi, lại dặn trông em thế này cho em ăn thế kia… Có chục lần như vậy rồi bà mới đi hẳn.

Cả trăm buổi sáng như một.
Thằng Dư hơn mình hai tuổi nhưng khi nào nó cũng gọi mình bằng anh, xưng em. Con nít trong xóm bất kể lớn bé nó đều gọi anh chị, xưng em, chẳng phải riêng mình.

Nó bị dị dạng từ khi mới lọt lòng. Chân phải bình thường, chân trái có hai đầu gối, một đầu gối bình thường và một đầu gối mọc thêm ở giữa cẳng chân, có xương bánh chè đàng hoàng, không phải khối u, giồng hệt cái đầu gối thật.

Vì thế nó đi rất khó khăn, mỗi bước đi đều khuỵ xuống hai lần, y như người ta nhún hai nhún vậy. Nó đi đi nhún nhún từ nhà ra chợ rồi quay về, tổng cộng ba cây số, trọn vẹn một buổi sáng.

Mạ mình nói thằng Dư muốn mua gì gửi tiền đây, bác ra chợ mua giùm cho. Nó nói không, cứ thế lưng cõng em, mỗi bước đi nhún hai nhún cứ thế lết ra chợ rồi lết về, ngày nào cũng thế.

Nhiều khi đi cùng đường, mình nói đem tau cõng em cho đi cho nhanh. Nó nói không, cứ thế lầm lì đi đi nhún nhún. Có hôm mưa to quá, mình nói đem tau cõng em cho, về mau không ướt hết chừ. Nó nói không, cứ thế nhún nhún đi đi trong mưa.

Hình như óc nó không có khái niệm giúp đỡ hay nhờ vả. Chưa thấy nó sang nhà ai bao giờ, kể cả 3 ngày tết. Mình vẫn hay lân la sang nhà nó, hỏi cái gì nó cũng trả lời nhát một, ít khi nói quá 3 từ.

Mặt nó trông sợ lắm. Mắt trái bình thường nhưng mí mắt phải là một khối thịt lớn trùm xuống đến tận cằm. Ai chưa quen, nhìn mắt nói ghê lắm, về không ăn được.

Mình đã lật cái mí mắt phải nó lên, trong đó là một miếng thịt hồng tươi, nhầy nhụa máu. Vì thế mỗi khi nó khóc, mắt trái chảy ra nước mắt, mắt phải chảy ra máu. Sợ chết đi được.

Nó ăn cơm, cúi gằm mặt và cơm, mí mắt phải nhúng cả vào bát, nó cũng mặc kệ. Mình hỏi nó răng mi không vào viện cắt đi cho khỏi vướng. Nó cười, nói không. Mình hỏi tại răng? Nó nói trời cho.

Mạ nó đi từ sáng, khuya mới về, mình nó ở nhà trông em. Em khóc, nó chỉ ôm em lắc lắc, không nói không hát, chỉ ngồi lắc lắc vậy thôi.

Mình 17 tuổi to cao như người lớn, nó vẫn bé vậy, không lớn thêm được chút nào. 19 tuổi đầu vẫn bé tí, em gái nó còn lớn hơn cả nó.

Chiều hôm đó, mùa hè năm 1974, mình đi thi đại học về gặp nó cõng em vừa đi vừa nhún trên đường cái quan, giữa nắng chang chang.

Không phải cõng, nó khuân em như khuân một bao tải nặng trịch trên lưng. Em nó nằm sấp sau lưng nó, hai chân quệt đất, cứ thế để cho nó kéo đi.

Mình hỏi em mi bị chi? Nó nói nóng. Mình nói đem tau cõng xuống viện cho. Nó nói không, cứ thế nhún nhún đi đi.. Mình giật lấy em nó đòi cõng thì thấy em nó lạnh ngắt, cứng queo từ lúc nào.

Mình nói em mi chết rồi. Nó nói không. Mình nói chết thiệt rồi. Nó nói không, cứ thế lầm lì kéo em nó đi, vừa đi vừa khóc, mắt trái dầm dề nứớc mắt, mắt phải dần dề máu.

Nhiều lần muốn làm phim về nó quá nhưng sợ các xếp phê bình đen tối, lại thôi.

Nguyễn Quang Lập 

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.