Articles by "TRITUE_VIETNAM"

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRITUE_VIETNAM. Hiển thị tất cả bài đăng


1. Nói “Tôi sẽ tham lam khi người khác sợ hãi” là điều dễ dàng hơn nhiều so với việc thực hiện.

2. “Hố sâu ngăn cách” giữa một công ty tốt và một khoản đầu tư tuyệt vời có thể lớn hơn bạn nghĩ.

3. Các thị trường sẽ trải qua ít nhất là một đợt điều chỉnh lớn trong mỗi năm, và một đợt điều chỉnh khổng lồ trong mỗi thập kỷ. Hãy quen với điều này.

4. Trên thực tế, gần như không có khái niệm “trách nhiệm phải giải thích” đối với các chuyên gia tài chính. Vẫn có những người nhận định sai lầm về tất cả trong nhiều năm nhưng họ vẫn có một đám đông dõi theo.

5. Như Erik Falkenstein đã nói, trong tennis chuyên nghiệp, người ta ghi được 80% số điểm trong khi 80% số điểm bị mất trong tennis nghiệp dư. Điều này cũng đúng với các môn khác như đấu vật, cờ vua và cả đầu tư. Những người mới bắt đầu đầu tư nên tập trung tránh mắc phải sai lầm, và những nhà đầu tư chuyên nghiệp sẽ tập trung vào những bước tiến lớn.

6. Có hàng chục nghìn người trên thế giới được coi là nhà quản lý tiền tệ chuyên nghiệp. Theo số liệu thống kê, có một số người thành công chỉ nhờ dựa vào may mắn đơn thuần.

7. Một số nhà đầu tư được mệnh danh là “huyền thoại” hầu như không thể đánh bại một quỹ chỉ số trong suốt sự nghiệp của họ. Trên phố Wall, khối tài sản kếch xù không có nghĩa với lợi nhuận cao.

8. Trong các thời kỳ suy thoái, bầu cử, các cuộc họp chính sách của Fed, mọi người trở nên chắc chắn về những điều mà họ không biết chút nào về chúng.

9. Càng cảm thấy dễ chịu thoải mái với một khoản đầu tư nào đó, bạn càng có khả năng lỗ nặng.

10. Bí quyết tiết kiệm thời gian: đừng đầu tư vào cổ phiếu penny hay quỹ ETF.

11. Không người nào trên trái đất có thể biết thị trường sẽ diễn biến như thế nào trong ngắn hạn.

12. Chuyên gia nói về những sai lầm của anh ta là người mà bạn nên lắng nghe. Hãy tránh những người không làm như vậy.

13. Bạn không hiểu bảng cân đối kế toán của một ngân hàng lớn. Những người điều hành và kế toán của ngân hàng cũng chẳng hiểu gì!

14. Sẽ có khoảng 7 – 10 đợt suy thoái kinh tế trong 50 năm tới. Đừng tỏ ra ngạc nhiên khi chúng xảy ra.

15. Cách đây 30 năm, bản tin tài chính trên tivi chỉ kéo dài 1 tiếng. Ngày nay, bản tin có thể kéo dài tới 18 giờ. Không phải khối lượng tin tức đang thay đổi mà dường như người ta ngày càng lãng phí hơn.

16. Khoản đầu tư hời nhất của Warren Buffett là khi thị trường ít cạnh tranh hơn rất nhiều so với hiện tại.

17. Hầu hết những thứ mà người ta giảng dạy về đầu tư là “mớ lý thuyết vớ vẩn”. Có rất ít giáo sư trở nên giàu có.

18. Một người càng xuất hiện nhiều trên tivi, những dự đoán của người đó càng khó có khả năng trở thành hiện thực (nhà tâm lý học Phil Tetlock có số liệu về lập luận này).

19. Đừng tin vào người nào xuất hiện trên kênh CNBC nhiều hơn 2 lần/tuần.

20. Thị trường không quan tâm bạn trả bao nhiêu tiền cho 1 cổ phiếu hoặc cho ngôi nhà của bạn. Thị trường cũng không quan tâm đến mức giá mà bạn cho là “hợp lý”.

21. Phần lớn thông tin trên thị trường không chỉ vô dụng mà còn có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tài chính của bạn.

22. Nhà đầu tư chuyên nghiệp có thông tin tốt hơn và máy tính chạy nhanh hơn so với bạn. Bạn sẽ không bao giờ thắng họ trong đầu tư ngắn hạn vì vậy đừng thử điều đó.

23. Một chuyên gia quản lý tiền tệ có nhiều kinh nghiệm đến đâu không có mấy ý nghĩa. Bạn có thể thất bại trước thị trường trong toàn bộ sự nghiệp của mình. Và, rất nhiều người đã như vậy.

24. Chi phí giao dịch giảm xuống là một trong những điều tồi tệ nhất đối với nhà đầu tư bởi họ có thể giao dịch nhiều hơn. Chi phí giao dịch cao cũng khiến người ta suy nghĩ kỹ hơn trước khi hành động.

25. Trở thành nhà đầu tư chuyên nghiệp là một trong những “nghề nghiệp” khó nhất, nhưng đây cũng là ngành quá dễ để tham gia và chẳng cần bằng cấp. Kết quả là có đội ngũ “chuyên gia” không biết họ đang làm gì.

26. Hầu hết các vụ IPO sẽ “thiêu cháy” bạn. Hãy nghĩ về điều này: những người có nhiều thông tin hơn bạn đang muốn bán cổ phiếu đó đi.

27. Khi ai đó nhắc đến đồ thị, mô hình đầu – và – vai hoặc ngưỡng kháng cự, hãy bỏ đi.

28. Theo thống kê của Google, cụm từ “suy thoái kép” được nhắc đến 10,8 triệu lần trong năm 2010 và 2011. Tuy nhiên, kịch bản này chưa bao giờ xảy ra. Còn trong 2 năm 2006 và 2007, “sụp đổ tài chính” là cụm từ không hề được nhắc đến và nó đã xảy ra.

29. Lãi suất thực của trái phiếu kỳ hạn 20 năm hiện đang ở dưới 0, và nhà đầu tư vẫn rót tiền vào đó. Nhiều khi nỗi sợ hãi là lực đẩy lớn hơn nhiều so với các phép toán.

30. Cuốn sách “Where Are the Customers’ Yachts?” được viết từ năm 1940 và cho tới bây giờ người ta vẫn chưa nhận ra rằng các nhà tư vấn tài chính sẽ không hành động vì lợi ích của bạn.

31. Quỹ chỉ số đầu tư chi phí thấp là một trong những phát minh tài chính hữu hiệu nhất.

32. Những nhà đầu tư xuất sắc nhất trên thế giới có nhiều kiến thức về tâm lý học hơn là tài chính.

33. Những diễn biến ở thời điểm hiện tại của thị trường được điều khiển phần lớn bởi các biến ngẫu nhiên. Cố gắng đi tìm lời giải thích cho những biến động trong ngắn hạn giống như cố gắng giải thích kết quả xổ số vậy.

34. Đối với phần lớn mọi người, tìm cách để tiết kiệm nhiều tiền hơn là điều quan trọng hơn so với việc tìm ra những khoản đầu tư tuyệt vời.

35. Nếu bạn có nợ trên thẻ tín dụng và nghĩ về việc đầu tư, hãy dừng suy nghĩ đó lại. Bạn sẽ không bao giờ có thể đánh bại mức lãi suất 30%/năm.

36. Mua lại lượng lớn cổ phiếu quỹ chỉ là bù đắp cho số cổ phiếu được phát hành cho bộ phận lãnh đạo. Tuy nhiên, những nhà lãnh đạo doanh nghiệp vẫn quảng cáo rằng đây là cách để “trả lại tiền cho cổ đông”.

37. Xác suất xảy ra trong trường hợp có ít nhất 1 công ty nổi tiếng bị phá sản và gian lận kế toán là điều không hiếm gặp.

38. 20 năm nữa, chỉ số S&P 500 sẽ không giống như hiện nay. Có những công ty “chết đi” và có những công ty mới sẽ nổi lên.

39. Cách đây 20 năm, General Motors ở trên đỉnh cao và Apple bị người ta cười nhạo. Điều tương tự sẽ xảy ra trong thập kỷ tới, nhưng không ai biết đó là những công ty nào.

40. Hầu hết sẽ trở nên giàu có hơn nếu họ ngừng bị ám ảnh về Quốc hội, về Fed, về Tổng thống và tập trung vào quản lý tài chính cá nhân.

41. Đối với nhiều người, một căn nhà là khoản nợ khổng lồ với cái mác tài sản an toàn.

42. Tổng thống có ít ảnh hưởng lên nền kinh tế hơn so với những gì người ta nghĩ.

43. Dù số tiền mà bạn nghĩ sẽ cần cho thời gian nghỉ hưu là bao nhiêu, hãy nhân đôi so tiền đó.

44. Cuộc khủng hoảng tiếp theo không bao giờ giống với những cuộc khủng hoảng trước đó.

45. Hãy nhớ những gì Buffett đã nói về quá trình phát triển: “Đầu tiên là những sáng tạo, sau đó là những kẻ bắt chước và cuối cùng là những tên ngốc”.

46. Và nhà văn Mark Twain nói: “Một lời nói dối có thể đi được nửa vòng trái đất trong khi sự thật vẫn đang bận xỏ giày”.

47. Marty Whitman nói về thông tin: “Hiếm khi có hơn 3 hoặc 4 biến cố quan trọng. Tất cả mọi thứ đều sẽ gây nhiễu”.

48. Vụ sáp nhập có quy mô càng lớn, xác suất đổ vỡ càng cao. Các CEO thích xây dựng đế chế của riêng họ bằng cách trả giá quá cao cho các công ty khác.

49. Các khoản đầu tư lợi nhuận thấp và lỗ cao có số lượng nhiều gấp 10 lần so với các khoản đầu tư mang lại kết quả ngược lại.

50. Những công ty được coi là “nhàm chán” nhất – công ty sản xuất kem đánh răng, thực phẩm hay bu-lông – có thể trở thành những khoản đầu tư tốt nhất trong dài hạn. Trong khi đó, có những công ty sáng tạo nhất lại trở thành khoản đầu tư tệ hại nhất.

Những chuyên gia hàng đầu Israel trong lĩnh vực công nghệ nước đã có mặt tại Đông Nam Á vào cuối tháng 8 vừa qua để tham dự một loạt sự kiện, hội thảo, với chủ đề “Tuần lễ nước Israel tại Việt Nam”. Theo IsraelNewTech



Sự kiện lớn này là cầu nối giữa các công ty và cơ quan xử lý nước Việt Nam và đối tác Israel là đại diện chính phủ và các công ty trong lĩnh vực này, cùng với sự tham gia và đồng tổ chức của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, đã góp phần thúc đẩy quan hệ hợp tác hữu nghị song phương và đưa công nghệ nước tiên tiến tới Việt Nam.

“Ngân hàng Thế giới là một đối tác lớn tại Việt Nam,” theo ông Zafrir Asaf, Trưởng phòng Kinh tế và Thương mại, Đại sứ quán Israel tại Việt Nam. “Ngân hàng Thế giới đầu tư cho Việt Nam khoảng 8 tỷ Đô la hàng năm, trong đó hàng trăm triệu đô la vào lĩnh vực nước. Hợp tác với Ngân hàng Thế giới theo tôi là cách tốt nhất để tiếp cận Việt nam vì các dự án của NHTG có tính minh bạch cao với các phương pháp kinh doanh hiệu quả.” Cũng theo ông Assaf, đại diện phía Ngân hàng Thế giới cũng rất lạc quan về việc thắt chặt quan hệ hợp tác giữa Israel và Việt Nam trong lĩnh vực nước. Giám đốc Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, bà Victoria Kwakwa đã đưa ra những nhận định trong phần trình bày của mình rằng sự kết hợp giữa các công ty công nghệ nước Israel và ngành công nghiệp này tại Việt Nam có tiềm năng mang lại kết quả rất tốt.

Tuần lễ Nước tại Việt Nam cũng là một cơ hội thúc đẩy hợp tác kinh doanh giữa hai nước. Ông Asaf cho biết nhiều công ty Israel đã và đang hoạt động tại Việt Nam được một vài năm thấy rằng sự kiện này đã giúp họ có thêm sự tiếp cận hiệu quả tới những nhà ra quyết định cấp cao trong hệ thống chính phủ Việt Nam, trong ngành công nghiệp này cũng như tới Ngân hàng Thế giới – điều mà họ chưa từng có trước đây. “Chúng tôi đã nhận được nhiều phản hồi rất tích cực về sự kiện này từ phía các công ty Israel như Netafim, Amiad, BermadOdis.” Sau Hội thảo về Giải pháp nước cho Việt Nam, một công ty công nghệ nước hàng đầu Israel đã được mời tham dự tọa đàm với Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam để thảo luận về những cơ hội trong lĩnh vực tưới tiêu vi mô.

Tuần lễ nước tại Việt Nam nằm trong các hoạt động kỉ niệm 20 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam Israel, và là cầu nối tới WATEC 2013, triển lãm và hội nghị quốc tế về công nghệ nước được tổ chức hai năm một lần tại Israel. Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đã dẫn đầu đoàn đại biểu Việt Nam tham gia sự kiện này vào tháng 10 vừa qua.




Diễn giả chính của Hội nghị về giải pháp nước cho Việt Nam là Tiến sỹ Sinaia Netanyahu, hội trưởng Hội các nhà khoa học, Bộ Bảo vệ Môi trường Israel. Sau Việt Nam, Tiến sỹ Netanyahu cũng tham gia một sự kiện do Liên minh các ngành công nghiệp Thái Lan phối hợp với Phòng Kinh tế và Thương mại Israel tại Thái Lan tổ chức.

Trao đổi với chúng tôi về nhu cầu nước của Thái Lan cũng như các giải pháp mà phía Israel có thể cung cấp, Tiến sỹ Netanyahu cho biết: “Người Thái rất quan tâm tới hệ thống thoát nước, gần đây họ đã trải qua nhiều trận lũ lụt nghiêm trọng. Điều mà Thái Lan thực sự cần trước tiên là một kế hoạch chiến lược, theo sau đó là luật và quy đinh, cuối cùng là công nghệ để thực hiện chiến lược này. Israel có một số công ty giàu kinh nghiệm trong việc đưa ra kế hoạch chiến lược về hệ thống mạng lưới nước, tôi tin rằng chúng ta sẽ có sự hợp tác đầy hiệu quả.”

Tại sự kiện này, Tiến sỹ Netanyahu có phần trình bày về quản lý nước, trong đó bao gồm 3 lĩnh vực chính: các giải pháp khử mặn, đảm bảo chất lượng nguồn nước uống, và xử lý nước thải cũng như tái sử dụng nước cho nông nghiệp.

“Ở Israel chúng tôi luôn coi nông nghiệp có giá trị sinh thái cao, thay vì chỉ là gánh nặng cho môi trường ở một số nơi khác. Nước thải cũng là một nguồn nhờ có thể tái sử dụng trong nông nghiệp mà mang lại giá trị cao, thúc đẩy đa dạng sinh học và cảnh quan cây xanh, góp phần vào giá trị của một quốc gia. Chúng tôi đã nhận được sự hưởng ứng tích cực cho phần trình bày từ các đại biểu Liên Hợp quốc, Quỹ Lương thực và Nông nghiệp thế giới. Họ cũng công nhận rằng quan điểm này về nông nghiệp là hết sức tiến bộ.”

Các đại biểu Thái Lan rất quan tâm tới việc tham quan học tập tại Thái Lan, đặc biệt là về những chiến lược và công nghệ đang được áp dụng tại Israel như Nhà máy Xử lý nước thải Shafdan. “Ý tưởng là sự đáp ứng nhu cầu cụ thể của mỗi đoàn đại biểu khác nhau, ví dụ như: xử lý nước thải, xử lý nước thải công nghiệp, v.v.” Tiến sỹ Netanyahu cho biết.

T/S Giáp Văn Dương
Nếu muốn cải cách giáo dục thật sự, trước hết cần làm rõ mục đích của việc học bằng cách trả lời câu hỏi: Học để làm gì?
Con người là một động vật kỳ lạ khi phải dành đến hàng chục năm để đi học mới có thể lo cho cuộc sống của mình ở mức trung bình. Điều này hoàn toàn khác với các động vật khác khi hầu hết đều có thể tự lo cho cuộc sống của mình gần như ngay khi mới ra đời.

Suốt đời đi thi

Việc học không chỉ ngày nay mới có mà có truyền thống lâu đời từ rất xa xưa. Với VN, việc học trở thành một hoạt động chính quy của xã hội xuất hiện ít nhất đã gần 1.000 năm, nếu lấy mốc là khi Văn Miếu – Quốc Tử Giám được xây dựng.

Vậy với người xưa: Học để làm gì?

Nhìn vào cách thức tổ chức học tập và thi cử có thể thấy rằng ngày xưa học là để làm quan. Mục đích chính của việc học là để ra ứng thí, nếu đỗ đạt thành ông nghè ông cử sẽ được bổ nhiệm làm quan. Nếu thi rớt chờ khóa sau thi lại. Chính vì thế mới có người suốt đời đi thi, hoặc cả bố cả con đều thi cùng một khóa.

Vì sao vậy? Vì đó là cách thức tiến thân và khẳng định mình nhanh nhất và duy nhất trong xã hội phong kiến với thứ bậc “sĩ, nông, công, thương” được phân định rõ ràng. Đó là một đầu tư lớn, một khát vọng đổi đời cháy bỏng, nhiều khi vượt qua cả các nhu cầu sinh lý thông thường. Vì thế mới có chuyện “chàng chưa thi đỗ thì chưa động phòng”, “chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng”, “võng anh đi trước võng nàng theo sau”…

Chính mục đích học để làm quan này đã chi phối toàn bộ nội dung học tập, thi cử và phương pháp học tập đi kèm. Đơn cử có thể thấy do học để làm quan nên nội dung học chỉ để đi thi. Ngay cả với những người “sôi kinh nấu sử” trong suốt hàng chục năm thì nội dung cũng không vượt quá khỏi bộ Tứ thư, Ngũ kinh và một số kỹ năng thơ phú điển hình. Lý do thật đơn giản: đề thi chỉ xoay quanh các tài liệu và kỹ năng này.

Nếu để ý kỹ hơn sẽ thấy trọng tâm xuyên suốt của việc học thời đó là học ứng xử, tất nhiên là giữa người với người, sao cho phù hợp với trật tự xã hội phong kiến. Chính vì thế mới có khẩu hiệu “Tiên học lễ, hậu học văn”. Lễ ở đây hiển nhiên là về phép tắc ứng xử, nhưng còn văn? Văn ở đây, tức phần nội dung, cũng phần nhiều là nội dung của ứng xử trong các tình huống cụ thể.

Khẩu hiệu này hiện vẫn còn phổ biến trong các trường học. Sự xuống cấp của đạo đức xã hội, đặc biệt trong ứng xử giữa người và người, lại càng làm cho khẩu hiệu này có thêm lý do tồn tại.

Không biết học để làm gì

Tháng 6 đến 8-2013, tôi có dịp khảo sát bằng cách hỏi trực tiếp các em học sinh từ cấp trung học cơ sở (khoảng 80 em) đến sinh viên đại học (khoảng 100 em), và một số phụ huynh nhân dịp con em họ thi đại học (100 phụ huynh), với câu hỏi “Học để làm gì?”, thì câu trả lời rơi vào các nhóm như sau:

* Không biết học để làm gì. Học vì bố mẹ bảo học. Học vì tất cả mọi người đều như vậy. Học vì không biết làm gì khác. Đây là trường hợp phổ biến với học sinh trung học cơ sở và trung học phổ thông, chiếm trên 80%, và một phần lớn trong sinh viên, khoảng 50%.

* Học để có công ăn việc làm. Học để kiếm tiền. Đây là câu trả lời phổ biến của sinh viên đại học, chiếm 40-50%, và một phần nhỏ của học sinh phổ thông trung học, khoảng 20-25%.

* Học để có thể tự lo cho cuộc sống của mình, kiếm được công việc phù hợp, sau này đỡ khổ và giúp đỡ gia đình. Đây là câu trả lời của phần lớn phụ huynh trong kỳ thi đại học vừa rồi, chiếm 80-90%.

* Học để mở mang hiểu biết. Đây là câu trả lời chung trong các nhóm khác nhau, chiếm 5-10%, tùy theo nhóm.

* Học để tự hoàn thiện mình. Đây là câu trả lời của một vài trường hợp cá biệt, tỉ lệ 2-4%, tùy theo nhóm.

Như vậy có thể thấy phần lớn các bậc phụ huynh đặt mục tiêu cho việc học của con để sau này có một công ăn việc làm tốt, kiếm được tiền lo cho bản thân và gia đình. Một số khác ít hơn cho rằng học để mở mang hiểu biết, có địa vị trong xã hội.

Với sinh viên thì mục tiêu học để kiếm tiền, có công ăn việc làm chiếm khoảng một nửa, còn lại là không có bất cứ mục tiêu nào.

Điều ngạc nhiên là trong số những người được hỏi, có đến hơn 95% cho biết họ chưa từng tự đặt câu hỏi này cho bản thân mình.

Xét về logic thì đây là một sự bất hợp lý: vì một đầu tư lớn như vậy về thời gian và tiền bạc mà mục đích lại không rõ ràng. Đấy là với phạm vi của cá nhân và gia đình. Với hệ thống giáo dục liên hệ đến hàng chục triệu người, thì tính hướng đích của hệ thống cũng rất mờ nhạt. Tất cả đều quay cuồng dạy và học, đua nhau nhồi nhét kiến thức, mà rất ít khi dừng lại tự hỏi: để làm gì?

Làm chủ cuộc đời

Học để làm gì thật sự là vấn đề trọng tâm của mọi hoạt động giáo dục. Chính vì vậy, khi chuẩn bị bước sang thiên niên kỷ mới, Ủy ban Giáo dục của UNESCO đã công bố một báo cáo có tên “Học tập: kho báu bên trong mỗi người”, trong đó có phần trả lời cho câu hỏi “Học để làm gì?”. Theo UNESCO: học để biết, học để làm, học để xác lập mình và học để chung sống với người khác (Learning to know, learning to do, learning to be and learning to live together).

Như vậy, UNESCO đã xây dựng bốn trụ cột cho việc học, và lấy đó làm định hướng cho giáo dục của thiên niên kỷ mới. Cái học để ứng xử của người xưa nay chỉ còn là một phần trong quan niệm của UNESCO: học để chung sống với người khác. Còn quan niệm học để kiếm tiền, để có công ăn việc làm phổ biến trong phụ huynh và sinh viên đại học hiện nay thì cũng chỉ nằm ở một góc khác: học để làm.

Hai trụ cột khác rất quan trọng: học để biết và để xác lập bản thân mình thì hiện ra rất mờ nhạt trong hệ thống giáo dục. Thậm chí, cái học để biết đã biến dạng thành học để thi, để chạy theo thành tích cho đẹp báo cáo lên cấp trên. Điều này dẫn đến một thực tế rất bi hài, nhưng lại là gam màu chủ đạo trong giáo dục hiện thời: học không biết để làm gì, hoặc học để thi nhưng thi rồi cũng không biết để làm gì. Tất cả quay cuồng trong một cơn học và dạy không mục đích, không khai sáng.

Trả lời cho câu hỏi “Học để làm gì?” của UNESCO là một câu trả lời hay, nhưng không phải duy nhất. Trong quá trình tham gia các hoạt động giáo dục và trực tiếp trải nghiệm nhiều nền giáo dục khác nhau (VN, Hàn Quốc, Áo, Anh, Singapore), tôi rút ra một điều rằng: học để phát triển được hết năng lực của mỗi cá nhân, và thông qua đó giúp họ làm chủ cuộc đời mình, tìm được ý nghĩa của đời sống mình mới là mục đích của việc học. Khi đã phát triển tốt nhất năng lực của bản thân mình, tìm thấy được ý nghĩa của đời sống mình thì tự động họ sẽ đóng góp cho xã hội như một hệ quả.

GIÁP VĂN DƯƠNG

Vị CEO người Nhật
“Chúng tôi tôn trọng những người trực tiếp làm ra cái thìa, cái kính vì họ có kỹ năng”. Đó là tâm sự của ông Ito Junichi, CEO công ty World Link Japan Inc về sự khác biệt trong việc đào tạo lao động ở Việt Nam với đất nước mặt trời mọc.

Theo như sự nhìn nhận của vị doanh nhân người Nhật này, thì người lao động Việt Nam ngày nay thích kiếm tiền nhưng lại không chăm chỉ.

Cùng xuất phát điểm là những đất nước bước ra từ chiến tranh với vô vàn khó khăn trong công cuộc hàn gắn vết thương do bom đạn, dựng xây đất nước, với những người dân cần lao, chăm chỉ.
Ông Ito Junichi cho biết: “Khi tôi mới đến Việt Nam (VN) 20 năm trước, tôi thấy người VN cũng rất chăm chỉ như người Nhật”.
Thế nhưng chỉ sau đó ít năm: “Nhưng giờ thì tôi không còn cảm thấy điều đó nữa. Giờ tôi thấy người VN thích kiếm tiền nhưng không còn chăm chỉ như 20 năm trước nữa.”

“Một điều có thể thấy là người Việt Nam thường coi thường những người lao động chân tay như thợ hàn, công nhân lao động, công nhân xí nghiệp. Nhiều người trẻ chỉ thích làm trong những văn phòng tiện lợi, nhà có điều hòa.”

Khác với nước Nhật: “Ở Tokyo, trường đại học nổi tiếng nhất là Đại học Tokyo. Nhưng các sinh viên ở trường này nếu có đến làm cho công ty tàu hỏa của thành phố thì việc đầu tiên họ phải làm là dọn dẹp nhà vệ sinh, cắt vé. Họ phải học lao động bằng chân tay. Họ phải trải qua mọi việc từ dưới lên trên trước khi muốn trở thành sếp. Theo tôi, việc người trẻ không tôn trọng những người lao động chân tay là khuyết điểm rất lớn của xã hội”.

Trong khi đó, ở Việt Nam người trẻ lại coi thường lao động chân tay, nhiều công ty Nhật muốn nhân viên ra xí nghiệp chỉ dẫn cho công nhân nhưng nhân viên trẻ VN không muốn làm việc đó. Còn người Nhật thì họ trân trọng những người làm ra cái thìa, cái kính bởi họ có kĩ năng.
Ở Việt Nam, giờ có nhiều người tốt nghiệp đại học, nhiều người có bằng MBA nhưng họ chưa đụng tay làm những việc thật bao giờ cả. Họ chưa bao giờ làm những công việc tay chân lấm láp. Những người trẻ đó chỉ học trên giấy tờ, đọc sách nhưng họ chẳng hiểu gì thực tế cả.

Ông CEO này kể lại: “Tôi có họp với những người làm việc trong các lĩnh vực như chứng khoán, ngân hàng… để bàn về đầu tư một nhà máy, những người này cần tiền để làm nhà máy nhưng họ không hiểu gì về nguyên liệu thô, quy trình sản xuất hay thị trường… Tôi hỏi thì họ bảo “sếp tôi bảo phải làm”. Những người như vậy, họ chỉ hiểu được phần ngọn, phần bề mặt mà không hiểu hết mọi thứ…”

Để thấy rằng người Việt Nam chỉ thích lao động bàn giấy mà không gắn với thực tiễn, chỉ thích bề nổi mà không thấy cái bề sâu.

Thiết nghĩ giáo dục Việt Nam nên tạo điều kiện cho những người giỏi kĩ năng. Thay vì tạo điều kiện cho những người chỉ giỏi làm bài kiểm tra mà bỏ quên những người không giỏi làm bài kiểm tra nhưng có kĩ năng.

Nhìn nhận về cách sống, cách nghĩ của người Việt hiện đại

Độc giả Chi cũng nhận định thẳng thắn vấn đề về lối sống của người Việt ngày nay qua những gì CEO Nhật Bản nhận định:

“Ông Nhật này nói quá hay, quá đúng, ngay tim đen. Dân Việt đa số nay toàn loại ‘có khiếu’ chém gió, ăn bám, chỉ muốn khoe mẽ mà óc rỗng tuếch, tâm nông cạn. Đây chính là nguyên nhân sâu xa khiến Việt Nam chưa, và có nguy cơ, chẳng bao giờ tạo lập được cái công nghiệp gì cho ra hồn.

Hãy nhìn cho kỹ và ra sức học theo lối sống cần cù chịu khó, tinh thần yêu lao động đích thực của dân Nhật, Hàn! Thôi ngay mấy cái trò chém gió, ru ngủ bấy lâu nay!”

Bạn đọc do van có đánh giá: “Chuyên gia Nhật này nhận xét quá đúng về hiện tại của đất nước ta. Đây là những thứ đã kiềm soát VN, vì thế không bao giờ phát triển. Mọi người trẻ bây giờ, chỉ thích nói không thích làm,… hay xem thường những ngành nghề chân tay,… đây cũng là lỗi của hệ thống giáo dục Việt Nam cũng như chính sách của nước ta. Cần thay đổi nếu không 50 năm sau đất nước vẫn như xưa.

Cảm ơn ông bạn người Nhật có suy nghĩ và chia sẽ đúng đắng về điều này. Hi vọng rằng chính phủ, ngành giáo dục và xã hội nhìn thấy và thay đổi, chứ không như bây giờ nhà nhà cho con học ngân hàng tài chính, thương mại kế toán,..”

 

Buổi sáng tôi đến môt cuộc hẹn hơi sớm nên ngồi trong lobby của khách sạn, nhấm nháp ly cappuccino, coi tin tức trên CBS Tivi. Một tin nhỏ chợt đánh thức suy nghĩ của tôi về hành xử của con người trong mọi hoàn cảnh.

Mẫu tin đó về phi trường Dallas-FtWorth tái cấu trúc lại khu vực kiểm soát an ninh để khách du lịch thoải mái vui vẻ hơn khi phải đi qua một nơi mà “họ ghét nhất” khi dùng máy bay. Theo khảo sát, khách thường phải mất trung bình 24 phút để đứng xếp hàng, xét giấy tờ cá nhân, kiểm vé máy bay, qua các máy X-ray cho hành lý xách tay, cởi các bộ áo khoác ngoài, dây nịt, giầy dép… Nhân viên an ninh thì khó chịu, tọc mạch và quấy rầy…vì đây là nhiệm vụ của họ.

Giám đốc phi trường quyết định thay đổi tất cả, dù phương thức an ninh này gần như được áp dụng tại mọi phi trường khác của Mỹ. Ông gia tăng các điểm kiểm soát, thêm máy X-ray, cho đường truyền hành lý dài hơn, tạo nên các chỗ dưỡng chân khi khách bị xếp hàng lâu. Trên hết, ông tạo cho khu vực trở thành giống như lobby của khách sạn 5 sao; với màn hình TV chiếu các đoạn phim hài, có nhạc cổ điển nhấp nhô, và những bức tranh, chậu hoa tươi…như phòng trưng bầy triển lãm. Quan trọng nhất, thời gian qua trạm thâu ngắn còn trung bình 13 phút.

Khi phóng viên hỏi về động cơ cho những thay đổi, ông cười,” là vì business”. Sự thật rất đơn giản: phi trường sống nhờ doanh thu từ nhiều nguồn: các hãng máy bay thuê chỗ, các dịch vụ như taxi, bãi đậu xe, hãng thuê xe (car rentals), buýt nhỏ (shuttles)…Trên hết là các tiệm bán lẻ và các nhà hàng, quán ăn…tại các khu chờ. Ông nói phí cho vụ thay đổi có gia tăng phí điều hành chút đỉnh; nhưng ông lại thêm doanh thu từ tiền thuê chỗ (làm theo lối ăn chia). Lý do là vì khách du lịch có thêm 11 phút để mua sắm và khi họ thỏai mái thay vì bực bội, họ sắm sửa, ăn uống nhiều hơn.

Trái táo Newton rơi xuống đầu tôi: một khách hàng vui vẻ thỏa mãn là một khách hàng tốt. Bài học này các doanh nghiệp tư bản đã biết từ lâu và lối làm ăn của họ thể hiện nguyên lý này từ trong cốt lõi. Trừ vài doanh nhân tâm thần, một chủ tiệm nhỏ bé đến một chi nhánh của một tập đoàn đa quốc đều cố gắng làm thỏa mãn khách hàng về mọi mặt. Một người bạn mới từ Việt Nam qua đã tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên khi tôi đem trả lại cho Nordstrom một chiếc jacket tôi mua hơn tháng trước. Nordstrom không hỏi một điều gì ngoài việc hoàn lại số tiền mặt trong vui vẻ. Khi chúng tôi đợi giấy biên nhận (khoảng 2 phút), một nhân viên khác ra mời chúng tôi ly cà phê.

Nếu tất cả các chánh trị gia, các quan chức cầm quyền trên thế giới hiểu được nguyên tắc ích kỷ này của bọn tư bản giẫy chết khi làm ăn mua bán…thì tôi chắc là cuộc đời của rất nhiều người, kể cả các quan chức, sẽ hạnh phúc hơn biết bao. Các ngài nên nhớ rằng khi coi người dân như khách hàng của mình và cố gắng làm họ vui vẻ, thỏa mãn và hạnh phúc thì họ sẽ là những công dân chí thú làm ăn, tiêu xài, đóng thuế …vì họ có quá nhiều thứ để mất khi không có một cửa hàng tốt như vậy.

Ngược lại, các ngài sẽ gây ra phiền não cho mọi người, kể cả sự lo âu thường trực cho mình và gia đình. Bỏ tiền OPM ra thuê bảo vệ công an…chỉ là một giải pháp tạm thời.

Alan Phan

Trong những bài thuốc cổ truyền, nghệ được sử dụng để chữa lành vết thương, giải độc gan, chữa đau dạ dày.

Viện hàn lâm khoa học Việt Nam công bố đã áp dụng thành công công nghệ nano để chế tạo ra Nano Curcumin, một chất giúp chữa ung thư được chiết xuất từ cây nghệ vàng.

Trong những bài thuốc cổ truyền, nghệ được sử dụng để chữa lành vết thương, giải độc gan, chữa đau dạ dày. Những hoạt tính y sinh học của chất Curcumin chứa trong nghệ được chứng minh có khả năng chống viêm, chống oxy hóa, kháng khuẩn, chống nhồi máu cơ tim, v.v.

Tuy nhiên Curcumin khó tan trong nước vì mức hấp thu kém.

Công nghệ nano giúp tăng độ tan hơn 7000 lần và vì thế, được đánh giá là bước đột phá giúp phòng ngừa và hỗ trợ điều trị ung thư.

Nguồn: BBC

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.