Articles by "CAFESTORY"

Hiển thị các bài đăng có nhãn CAFESTORY. Hiển thị tất cả bài đăng


Mấy ngày nay, thông tin về cái chết của rùa Hồ Gươm chiếm lĩnh các trang mạng. Thực ra, nếu nó không gắn liền với một sự kiện khác, là Đại hội Đảng lần thứ XII thì chắc sẽ ít được quan tâm hơn.
Chuyện Đại hội nói sau. Bây giờ nói đến cách người ta thông tin về vụ này. Trong ngày đầu tiên, hầu hết báo chí đều đăng tin, gọi là "Cụ rùa", sau đó, một số người tỏ ý chê trách, rằng tại sao phải gọi là Cụ, đó chẳng qua chỉ là một con rùa. Vậy là báo chí thi nhau sửa lại là rùa. Rồi bắt đầu trên mạng có những bài viết, đòi mang nấu chuối đậu. Ban đầu, tôi like một vài stt vì nghe thấy ngộ nghĩnh, tếu tếu, nhưng về sau, rộ lên rất nhiều bài viết, bài xích rùa rất nhiều, giống như một trào lưu.
Tôi không tin vào mê tín, dị đoan. Ngay cả khi tôi vẫn thường sử dụng hình ảnh ông già Noel ra trong mỗi dịp Noel, thì tôi cũng vẫn không tin sự tích hoàn kiếm là có thật. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng tôi không thể cấm, hoặc bài xích người khác, chỉ vì họ tin vào những truyền thuyết, huyền thoại. Long, Ly, Quy, Phụng là tứ linh (4 con thú linh), hình ảnh phổ biến trong văn hóa Trung hoa, và trong văn hóa Việt nam, một văn hóa mang rất nhiều màu sắc Trung hoa, cũng có tứ linh y như vậy. Trong 4 con đó thì Rùa là giống vật có thực, và mọi người đều biết. Cùng họ với rùa có ba ba, giải, víc...
Song song với việc rùa là biểu tượng của sự linh thiêng, thì rùa và các anh em cùng họ với nó là thức ăn của con người, loại sinh vật ăn tạp nhất trong tất cả các loài sinh vật. Chuyện quan niệm khác nhau về rùa cũng là đương nhiên. Vấn đề ở đây không phải là quan niệm về rùa như thế nào, mà là chúng ta đối đãi, cư xử với nhau như thế nào. Việc gọi là "Cụ rùa", "rùa" hay "con rùa" chắc chắn không ảnh hưởng gì đến sinh tồn của loài rùa, không ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa rùa và rùa, mà ảnh hưởng trực tiếp đến quan hệ giữa người và người, giữa những con người với nhau.
Tôi nghĩ rằng, khi ai đó coi rùa Hồ Gươm là một con vật linh, gọi nó bằng Cụ, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến công ăn việc làm của người khác, không gây thiệt hại cho ai cả. Vậy thì tại sao phải bài xích việc đó? Chưa kể, việc bài xích đó sẽ làm cho những người coi trọng các Cụ rùa bị tổn thương, họ sẽ cảm thấy đức tin của họ bị xúc phạm. Tại sao phải xúc phạm nhau, phải làm cho nhau tổn thương?
Nhớ lại vụ khủng bố Charlie Hebdo. Một bên là tín ngưỡng, một bên là trò đùa. Nếu cứ lấy tín ngưỡng của người khác, lấy đức tin của người khác làm trò đùa, thì đó là sự xúc phạm chính những con người mang đức tin ấy. Và chuyện gì đến thì chúng ta đã biết.
Cho nên, theo tôi, nếu ý kiến, quan điểm của mình có khả năng gây tổn thương cho người khác, mà không bị bắt buộc phải mang phổ biến ra cho công chúng, và cái đức tin của người khác không gây hại cho ai, thì tốt nhất chỉ nên trao đổi trong nhóm nhỏ, không nên đưa rộng rãi ra dư luận, càng không nên lấy đó làm trò cười, hay giễu cợt.
Về mặt truyền thông, tôi hơi ngạc nhiên về cách hành xử của truyền thông trước thông tin này. Khi xem tin, tôi mở rất nhiều cách mà không làm sao tìm được bài báo ngoài những tựa đề được dùng để dẫn link trên facebook, rồi lại đồng loại Cụ, rồi lại đồng loạt sửa thành rùa. Mà ngay cả khi đó là Cụ rùa, thì sinh lão bệnh tử cũng là lẽ đương nhiên ở đời. Ai mà có thể sống mãi được, ngay cả linh vật thì cũng vậy thôi. Tại sao phải đăng, gỡ, đăng...? Không lẽ báo chí không có chính kiến của mình? Không lẽ hệ thống truyền thông không có chính kiến của mình?
Dù cho là Cụ rùa hay con rùa chết đi, thì cũng đâu có phải là bí mật quốc gia mà phải ngăn chặn thông tin. Hay có ai đó tin thật, rằng thông tin rùa chết sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia. Nếu thật vậy thì đúng là... hết thuốc chữa.

Bác Sĩ Võ Xuân Sơn
https://www.facebook.com/xuanson.vo.5/posts/608787682611695

Trắng tay ở tuổi 66 và lần đầu tiên trở thành triệu phú đô la ở tuổi 74 là trường hợp của Harland Sanders -tên thật của một nhân vật vốn rất quen thuộc,- “Ông già Kentucky”, người sáng lập ra thương hiệu KFC.

Colonel Harland David Sanders - ông già Kentucky - Ảnh: Wiki

“Ý tưởng một người đã 66 tuổi bắt đầu lại từ đầu luôn ám ảnh nhưng đó cũng là phần thú vị nhất cuộc đời tôi. Dù có niềm tin lớn vào sản phẩm của mình, vào chính bản thân mình nhưng đó vẫn là một thử thách quá lớn”.

3000 chủ nhà hàng "tống cổ"

Phần đời thú vị như ông Sanders chia sẻ xoay quanh việc ông sống bằng tiền an sinh xã hội ở mức 105 USD/tháng vào thời điểm thập niên 50 của thế kỷ trước, quấn mền ngủ ở băng sau xe hơi và rong ruổi khắp bang Kentucky để chào mời các nhà hàng bán món gà rán của mình.

Món gà rán với loại bột tẩm có 11 thứ gia vị là đặc sản của ông Sanders. Nhưng nếu không có một quá trình dày công quảng bá và cả những mưu mẹo chào mời để các cửa hàng tại Kentucky bán món ăn này, thì có lẽ ngày nay cả thế giới đã không biết đến KFC.

Cái mẹo đầu tiên của ông Sanders là luôn đậu xe ở rìa các thị trấn để những chủ nhà hàng sắp được tiếp cận không biết rằng ông đang ở tình trạng nghèo nàn tới mức nào. Ông chỉ vào những nhà hàng tốt nhất tại mỗi thị trấn, trực tiếp chiên gà của mình cho chủ nhà hàng thưởng thức với lời gợi ý “nếu quý vị thích món gà của tôi, thì khách hàng của quý vị cũng sẽ thích”.

Đây quả là một hành trình gian khổ bởi rất khó để bước vào nhà hàng của một người khác và nói rằng “gà của anh không ngon bằng của tôi, hãy bán món gà rán của tôi”.

Quả thật, ông Sanders đã nhận được danh hiệu vui là người bị tống cổ ra khỏi nhà hàng nhiều nhất nước Mỹ. Ước tính ông đã bị hơn 3.000 ông chủ tống cổ ra khỏi nhà hàng của họ.

Bằng cách dấn thân, giới thiệu đúng chỗ sản phẩm của mình và khéo léo lái suy nghĩ của người khác theo ý mình muốn, dần dần càng có nhiều nhà hàng chấp nhận món gà rán của ông, và ông đã phát đạt. Đến năm 74 tuổi, khi cần nghỉ ngơi, “Đại tá Sanders” - tên thân mật người Mỹ vẫn gọi ông - đã bán thương hiệu KFC và trở thành triệu phú.

Cái khó ló cái khôn

Nếu không có sự kiện làm ông trắng tay ở tuổi 66, có lẽ Sanders đã không thể trở thành một triệu phú mà an phận là một trạm xăng có phục vụ thức ăn nhanh.

Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như con đường xuyên bang không mở ra khiến trạm xăng của ông Sanders không còn nằm trên mặt tiền, rơi vào chỗ khuất khiến công việc kinh doanh hoàn toàn tê liệt.

Chia sẻ về thời điểm sạc nghiệp khi đã ở tuổi hưu, ông Sanders kể lại: “Không thể không stress khi mất hết tiền bạc nhưng tiền đã đi rồi và tôi không bao giờ muốn từ bỏ nguyên tắc của mình là “lo bò trắng răng”. Trong quá khứ tôi đã từng kiếm được tiền và tôi biết mình sẽ lại kiếm được tiền”.

Không nằm trên giường lo lắng

Một trong những nguyên tắc của ông là không lo lắng, chỉ tập trung giải quyết công việc. Ông chia sẻ: “Tôi không bao giờ nằm trên giường lo lắng. Tôi đã từng như vậy khi khởi nghiệp ở trạm xăng. Nhưng tôi chợt nghĩ, tại sao lại phải tính toán, trong khi vào giờ này không thể gặp ai, để giải quyết việc gì. Cho nên tốt nhất là hãy ngủ đi”.

Sự kiện này không phải là lần đầu tiên trong đời ông gặp khó khăn. Cha mất sớm, ông Sanders phải gánh vác công việc nội trợ ngay từ khi còn rất nhỏ để mẹ kiếm tiền nuôi gia đình. Lúc 6 tuổi, ông Sanders đã có thể nướng bánh mì và phụ trách công việc nấu ăn cho gia đình. 10 tuổi, ông phải đi làm thuê trên đồng, rồi đến năm 15 tuổi, vì hục hặc với cha dượng, ông khăn gói ra đi.

Khi trưởng thành, cuộc sống của ông cũng cực kỳ bấp bênh, trải qua nhiều công việc khác nhau, tất cả đều không ổn định.

Nhưng ông luôn biết cách giải quyết và nắm bắt được tâm lí của khách hàng. Ý tưởng mở ngay một góc nhỏ phục vụ ăn uống ở trạm xăng là bệ phóng để ông tìm tòi tạo ra thứ bột tẩm gà rán có 11 hương liệu khác nhau.

Ông cũng đã từng viết dòng chữ: “Có thể nó hơi mắc, nhưng nó rất ngon” khi phục vụ một suất ăn sáng gồm nhiều món với giá khá cứng. Tiêu chí của ông luôn là sử dụng những loại thực phẩm tốt và đánh vào tâm lý “được thỏa mãn” của khách hàng. Một điều khác ông nhấn mạnh là thực đơn phải gọn nhưng tinh. Chỉ có điều này mới khiến khách hàng thật sự chú ý đến món ăn của nhà hàng.

“Không có lý do gì để làm người giàu nhất ở nghĩa trang”

Khi bán thương hiệu vào năm 1974, ông Sanders giải thích rằng ông không phải là người “có đủ tài năng” để phát triển doanh nghiệp, dù rằng, đã từng có giai đoạn ba năm liên tiếp không nghỉ ngày nào và giải quyết công việc 24/24. Và bước tính này của ông đã đúng đắn bởi người chủ mới của KFC đã giúp phát triển nó một thương hiệu toàn cầu và nâng doanh thu cao gấp nhiều lần so với trước đó.

Trong những năm cuối đời, ông tích cực làm từ thiện và một trong những câu nói của ông khiến mọi người phải suy nghĩ là “Không có lý do gì để làm người giàu nhất ở nghĩa trang. Ở trong đó, bạn không thể kinh doanh bất cứ cái gì”.

Dù gì thì ở độ tuổi nào, bị thất bại ra sao, miễn là có sự quyết tâm, lạc quan hành động và suy nghĩ tích cực thì con đường lập nghiệp làm giàu vẫn mỉm cười. Chỉ khi con người đầu hàng số phận, không chí tiến thủ thì cuộc đời và thời gian trở nên vô vị, làm con người mờ nhạt trong nghĩa địa của sự cố thủ và sợ hãi.

TRÙNG DƯƠNG - CHU YÊN

Chen Zemin là tỷ phú sủi cảo đầu tiên và duy nhất trên thế giới, theo xếp hạng của Forbes. Ông từ bỏ nghề bác sĩ 30 năm kinh nghiệm để khởi nghiệp khi đã 50 tuổi.

Khi 3 tuổi, Chen sống nghèo khổ với cha và phải di chuyển hết nơi này đến nơi khác trong suốt thời thơ ấu. "Những trải nghiệm cơ hàn thời nhỏ là kho tàng quý giá nhất trong cuộc sống của tôi. Khi lên 10, tôi hay đến rạp chiếu phim, nhà hát làm bất cứ việc gì để kiếm tiền. Khi là học sinh trung học, tôi mở một tiệm cắt tóc nhỏ phục vụ khách hàng chủ yếu là láng giềng lân cận. Ngoài ra, tôi làm nhiều việc bán thời gian khác để thử khả năng và kỹ năng của mình", ông nhớ lại.

Cuối cùng, Chen nhận ra mình có hai đam mê: mày mò, sửa chữa những thiết bị, máy móc và nấu những món ăn truyền thống.

Tỷ phú USD sủi cảo Chen Zemin hiện 72 tuổi và vẫn chưa có đối thủ vượt qua ông

Khi đã là Phó chủ tịch của Bệnh viện Nhân dân Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam, Chen cảm thấy công việc hàng ngày thật chán: "Quả thật không có gì khiến tôi cảm thấy bận rộn thực sự. Công việc chỉ là đi lang thang kiểm tra các toà nhà và họp hành". Vậy là ông giải khuây bằng cách sửa chữa trang thiết bị cũ của bệnh viện, sửa chữa radio cho hàng xóm và tạo ra máy giặt đầu tiên tại Trịnh Châu.

Với công việc chán chường tại bệnh viện, Chen tập tành khởi nghiệp trong thời gian rảnh rỗi. Năm 1989, ông vay mượn 15.000 nhân dân tệ để kinh doanh kem sữa. Ông đã phát minh ra một cái máy có thể sản xuất và thậm chí bán sỉ kem. Nhưng vì lý do thời tiết nên kinh doanh thất bại.

Khi Trung Quốc có chính sách mở cửa hội nhập, khuyến khích người dân phát triển kinh tế. Dù đang có thu nhập cao của nghề bác sỹ, Chen vẫn muốn nắm bắt cơ hội này để thực hiện ước mơ trở thành một trong những người giàu đầu tiên.

Vào một mùa đông, Chen đi công tác ở thành phố Cáp Nhĩ Tân và thấy người dân mỗi lần làm ra rất nhiều sủi cảo nhưng phải để phần sủi cảo dư ngoài trời lạnh cho bữa ăn tối tiếp theo. Điều đó khiến ông nảy ra ý tưởng làm sủi cảo đông lạnh.

Tuy nhiên, thời điểm đó Trung Quốc không có sẵn máy làm đông lạnh, trong khi nhập khẩu thiết bị từ nước ngoài tốn hơn 10 triệu nhân dân tệ. Sau khi suy tính, Chen quyết định tự mình chế tạo ra máy móc. Ông mua một số tấm xốp, lá sắt, quạt kiểu tuabin, ống thép liền mạch, máy nén khí... và thiết kế ra một thiết bị làm giảm nhiệt độ. Đây chính là thiết bị đông lạnh đầu tiên ở Trung Quốc, với sản lượng 30 tấn mỗi ngày.

Từ đây, ông nhận ra thực phẩm đông lạnh có thể trở thành một ngành công nghiệp khổng lồ nên bất chấp sự ngăn cản từ gia đình, đã từ chức ở bệnh viện vào năm 1992 lúc 50 tuổi. Chen thuê một căn nhà nhỏ và bắt đầu với công ty thực phẩm đông lạnh đầu tiên tại Trung Quốc. Ba tháng sau, ông tiếp tục hoàn thành hai phát minh về quy trình đông lạnh và bao bì với thiết kế chi tiết từ vật tư, nguyên liệu, quy trình sản xuất, khối lượng tịnh ... Sử dụng các bộ phận cơ khí thu lượm từ các đống rác bệnh viện, Chen làm ra một chiếc máy làm đông lạnh hai giai đoạn: làm lạnh bánh từng viên một, nhanh đủ để tinh thể nước đá không hình thành bên trong lớp dầu và làm hỏng kết cấu viên bánh; thứ hai là công đoạn làm bao bì có thể bảo vệ chúng khỏi bị cháy đông.

Một dây chuyền sản xuất sủi cảo hiện đại của Sanquan

Không dùng cách tiếp thị đánh bóng rầm rộ, Chen mang sản phẩm đến một thị trường nổi tiếng là Hải Nam giới thiệu cách làm làm sủi cảo đông lạnh và mời người dùng nếm thử . Ông khéo léo xây dựng hình ảnh một người phụ nữ trung niên nấu ăn cho gia đình trong một không khí gia đình ấm cúng cho mẫu quảng cáo của mình, nhưng lại lấy bối cảnh mùa đông lạnh lẽo vì mùa bán chạy nhất là lễ hội đèn lồng - thời gian mà người dân Trung Quốc hay ăn món truyền thống là sủi cảo.

Sau khi công ty đã bước đầu thành công với thị trường địa phương, Chen tiếp tục mở rộng đến Bắc Kinh - nơi người dân thành thị không quen dùng sủi cảo. Ông giới thiệu sản phẩm đến những trung tâm mua sắm và siêu thị, tiếp thị hình ảnh gần gũi giúp người dân quen với sản phẩm mới lạ. Chen cải tiến một chiếc ôtô để giao hàng với tủ lạnh và máy phát điện. Đến nơi, chỉ cần đứng ở ngoài trời, ông có thể gọi khách hàng lần lượt đến nếm thử sản phẩm tại chỗ.

Nhiều doanh nghiệp lúc này nhận thấy thị trường tiềm năng của sủi cảo đông lạnh nên đã bắt đầu đặt hàng công ty khá nhiều. Tuy nhiên ngay sau đó, Chen lại gặp sự cạnh tranh gay gắt của hơn 30 đối thủ. Ban đầu, ông rất giận vì nghĩ họ đã vi phạm bản quyền và định thuê luật sư kiện ra tòa. Nhưng rồi ông nhận ra có quá nhiều người làm sản phẩm tương tự mình. “Luật không thể cấm được số đông”, ông nói.

Sau đó Chen thay đổi quan điểm, ông ủng hộ sự phát triển của ngành và thậm chí chia sẻ bí quyết kinh doanh cho đối thủ. “Trào lưu đô thị hóa đang tăng mạnh, người dân thành thị đều có tủ lạnh và không có thời gian nấu ăn. Dù tôi có mở rộng quy mô thế nào cũng không đáp ứng đủ nhu cầu thị trường đang mở rộng này”, ông nhận định.

Sanquan, tên công ty của Chen đặt trụ sở tại tỉnh Hà Nam - một tỉnh nông nghiệp. Nguồn nguyên liệu dồi dào tại đây giúp ông cắt giảm được chi phí sản xuất. Ngoài cung cấp việc làm cho hơn 20.000 nhân viên, Sanquan còn phát triển trồng trọt và chăn nuôi, từ đó nâng cao thu nhập cho hơn 400.000 nông dân.

Hiện nay, công ty có 7 nhà máy, 35 văn phòng kinh doanh, khoảng 2.000 đại lý và chiếm 27% thị phần tại Trung Quốc. Trong đó, nhà máy lớn nhất ở Trịnh Châu có khoảng 5.000 lao động và sản lượng đáng kinh ngạc với 400 tấn sủi cảo/ ngày. Sản phẩm của Chen xuất khẩu đến thị trường Bắc Mỹ, châu Âu, Australia và châu Á. Ngoài sản phẩm chủ đạo là sủi cảo, công ty còn mở rộng sản xuất những sản phẩm truyền thống: bánh xếp chiên, bánh tro, hoành thánh... Hiện, công ty còn mở thêm dịch vụ cung cấp gạo ăn liền.

Khi Chen thành lập Sanquan, trong 10 người dân Trung Quốc chỉ có một người có tủ lạnh. Cuối những năm 1980, khi mạng lưới điện được phổ cập và thu nhập người dân tăng, thì tủ lạnh đã trở nên phổ biến trong hầu hết các hộ gia đình. Trong 12 năm ( 1995-2007), con số người dân thành thị có tủ lạnh tại Trung Quốc từ 7% đã tăng lên 95 %.

Yantai Moon, một hãng sản xuất tủ lạnh Trung Quốc cho biết lợi nhuận của họ tăng gấp 5 lần chỉ trong năm 2013. Và khi đạt mốc 141 triệu m3, Trung Quốc sẽ vượt Mỹ để dẫn đầu thế giới về thể tích các kho đông lạnh. Như vậy, kinh doanh của tỷ phú sủi cảo Chen Zemin sẽ càng hưng thịnh hơn.

Trần Bé

Kiểm soát chuỗi cung ứng là chìa khóa quan trọng nhất giúp Apple nắm giữ vị trí độc quyền về sáng tạo trên thị trường. Đây là nhận định của Scott Engler - Giám đốc điều hành tại CEB.

CEB là công ty nghiên cứu lĩnh vực hợp tác, tư vấn cấp cao và phát triển sản phẩm cho các doanh nghiệp vừa ở Mỹ. Mạng lưới của CEB hiện tại gồm 1.500 giám đốc nhân sự và 900 giám đốc tài chính của các doanh nghiệp có lợi nhuận đạt từ 50 triệu đến 3 tỷ USD mỗi năm.

Trong bài viết chia sẻ trên mạng xã hội LinkedIn, Scott Engler cho biết:

"Trong khi sự sáng tạo của Apple trở thành tiêu đề cho tất cả các báo và Jony Ive - Giám đốc cấp cao phụ trách mảng thiết kế của Apple ngày càng chứng tỏ sức mạnh của những thiết kế thông minh và tinh tế của mình, thì thành công lớn nhất của Apple là bảo mật các thông tin đó". Scott Engler cho rằng một trong những điều đầu tiên Steve Jobs làm để đưa Apple sang thời kỳ mới là xây dựng chuỗi cung ứng riêng, vì ông biết đây là chìa khóa để có thể mở rộng sáng tạo với một chi phí thấp.



"Không phải ngẫu nhiên mà CEO hiện tại của Apple - Tim Cook xuất thân từ vai trò làm việc trong chuỗi cung ứng và ông là một trong những nhân sự quan trọng đã được Steve Jobs tuyển dụng khi trở lại vị trí điều hành Apple". Ngay khi bắt đầu tập trung cải tiến thiết bị có thể thu nhận thông tin như điện thoại PDA cũ, Steve Jobs đã lập tức nghĩ đến một dây chuyền sản phẩm phụ trợ đầy phức tạp để biến các ý tưởng của Apple trở thành hiện thực.

Chiến lược của Apple là hãng sẽ chi trả hầu hết chi phí hạ tầng cho những nhà cung ứng chính để đổi lấy quyền sở hữu độc quyền sản phẩm đầu ra của nhà máy trong một khoảng thời gian nhất định. Sau khi hết thời hạn độc quyền, Apple sẽ được ưu đãi về giá trong sản xuất so với các đối thủ khác.

Quá trình này đảm bảo rằng Apple không chỉ có thể tiếp cận được công nghệ mới một cách nhanh chóng mà còn sở hữu công nghệ này trong nhiều tháng, nhiều năm trước khi các đối thủ của Apple kịp ứng dụng cho dây chuyền của họ.

Apple không chỉ sáng tạo mà còn ngăn chặn hiệu quả khả năng rò rỉ thông tin về các phát kiến của mình trong ngắn hạn. Các chuyên gia thiết kế của Apple thường làm việc sâu sát với các nhà cung ứng để đảm bảo sản phẩm được tạo ra theo đúng tiêu chuẩn yêu cầu cũng như giữ mối quan hệ với đối tác.

Nhờ vậy, Apple có thể độc quyền những khâu quan trọng trong thiết kế sản phẩm trong vòng 3 năm và sau đó có khả năng áp dụng với chi phí thấp hơn đối thủ khi công nghệ đó được công bố rộng rãi.

Hiện nay, Apple đã tiến thêm một bước trong kiểm soát chuỗi cung ứng bằng cách xây dựng hệ sinh thái cung ứng ảo. Hệ sinh thái này giúp Apple có thể điều phối và cắt giảm chi phí trong mối quan hệ hợp tác với hàng trăm nhà cung ứng khác.

Theo Scott Engler, đây chính là công thức bí mật của Apple trong việc duy trì vị thế độc quyền sáng tạo giữa các đối thủ lớn của mình trong ngành sản xuất sản phẩm công nghệ.

Ở Việt Nam, khá nhiều nơi có khí hậu và thổ nhưỡng thích hợp với việc trồng cây cà phê. Nhưng đâu là vùng trồng trọt cho ra những trái cà phê Arabica ngon nhất trên thế giới, hẳn không nhiều người biết.

Theo chân các giáo sĩ người Pháp, cây cà phê đã có mặt ở nước ta từ thế kỷ 19 và phát triển mạnh mẽ cho tới ngày hôm nay. Hiện Việt Nam là nước có sản lượng cà phê xuất khẩu lớn nhất thế giới, với khoảng 900.000 –1.200.000 tấn/năm.

Nhưng trong 500.000 ha trồng cà phê của cả nước, chỉ có khoảng 35.000 ha cà phê Arabica, tập trung chủ yếu ở Lâm Đồng, Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, Nghệ An, Hòa Bình, Sơn La, Điện Biên... Cà phê Arabica vốn là loại có giá trị kinh tế nhất trong các loài cà phê. 

Trên thị trường cà phê Arabica luôn được đánh giá cao nhờ có hương vị thơm ngon. Giá cà phê Arabica cũng thường cao gấp đôi so với giá cà phê Robusta. Cà phê Arabica có nguồn gốc từ vùng cao nguyên nhiệt đới Ethiopia (Đông Phi). Brasil và Colombia là hai nước xuất khẩu chính loại cà phê này, với chất lượng được đánh giá cao nhất.

Cà phê Arabica được đánh giá là ngon và thường có giá cao gấp đôi cà phê Robusta và được trồng ở vùng đất cao từ 1000-1600m.

Cây cà phê Arabica thường được trồng ở độ cao từ 1.000 - 1.600 m. Cây có tán lớn, màu xanh đậm, lá hình oval. Hạt Arabica hơi dài, to hơn hạt Robusta. Dù có lượng cafeine chỉ bằng 1 nửa Robusta, nhưng cà phê Arabica có hương thơm nhẹ nhàng, vị chua thanh nên rất được ưa chuộng.

Đà Lạt “thiên đường” của cà phê Arabica

Khi nhắc đến những vùng đất trồng cà phê ở nước ta, người ta thường nghĩ ngay đến Tây Nguyên, hay còn gọi là Cao nguyên trung phần, nơi may mắn được tạo hóa ban cho diện tích đất đỏ bazan trù phú.

Đà Lạt “thiên đường” của cà phê Arabica

Cà phê Arabica được trồng ở các huyện như: Đơn Dương, Lâm Hà, Di Linh, Đức Trọng và một số vùng ngoại thành của thành phố Đà Lạt được đánh giá là có giá trị cao nhất Việt Nam. Thậm chí, hương vị sánh ngang với cà phê ngon nhất thế giới là Arabica Bourbon (Moka).

Vùng đất này được coi là “thiên đường” cà phê Arabica nhờ những “chỉ số vàng” như : độ cao 1.500 m so với mặt nước biển, khí hậu ôn đới mát quanh năm, nhiệt độ cực đại trong năm không vượt quá 33 độ, nhiệt độ cực tiểu 5 độ.

Điện Biên, Sơn La có lịch sử trồng cà phê Arabica cả trăm năm

Ở phía Bắc, khí hậu lạnh do chịu ảnh hưởng của gió mùa đông bắc, cùng lượng mưa lớn, mùa khô không rõ rệt, cũng là những lợi thế giúp cho cà phê Arabica sinh trưởng và phát triển. Nơi đây cũng đã hình thành nên những vùng cà phê có hương vị rất tuyệt như ở huyện Yên Bình, thuộc tỉnh Yên Bái.

Vùng Tây Bắc, cà phê được trồng ở các tỉnh như Sơn La, Điện Biên cũng được khách hàng quốc tế đánh giá rất cao nhờ có thổ nhưỡng tương tự như vùng Sao Paulo của Brasil, có khác chăng chỉ là 2 vùng cà phê nằm này ở phía Bắc và phía Nam bán cầu.

Ngoài Tây Nguyên, ở Việt Nam còn có vùng cà phê Arabica Tây Bắc đã có lịch sử cả trăm năm.

Đặc biệt cà phê Chiềng Ban, Sinh Ban( Sơn La), tuy không được trồng ở vùng đất đỏ bazan và không nằm ở độ cao lý tưởng như các tỉnh Tây Nguyên, song Sơn La có những loại đất trong nhóm đất đỏ vàng thích hợp với cây cà phê như Fk, Fv, Fs… Lại nằm ở vĩ độ khá cao về phía Bắc (20039’ – 22002’ vĩ độ Bắc) nên không phải tưới nước, nhưng cây cà phê Arabica vẫn có sức sống rất mãnh liệt. Nhiều cây vài chục năm tuổi, thân to, tán rộng mà hạt cà phê có hương vị không hề thua kém so với giống cây mà người Pháp đã trồng ở Lâm Đồng từ những năm 30 của thế kỷ trước.

Quảng Trị, Nghệ An cà phê Arabica với hương thơm sâu lắng

Khu vực Trung bộ nước ta cũng có những vùng đất như: Khe Sanh (Quảng Trị), Phủ Quỳ (Nghệ An) rất thích hợp với loại cà phê Arabica, đặc biệt là giống Catimor (loại được lai giữa chủng Caturra với Hybrid de Timor). Cùng thuộc họ Arabica, tuy không có vị ngọt đậm như Bourbon nhưng Catimor lại có hương thơm sâu lắng và vị chát, mặn.

Ngày nay, ngoài những giống Arabica truyền thống, được trồng từ trước, mới đây, Viện Khoa học Kinh tế Nông Lâm Nghiệp Tây Nguyên đã lai tạo ra nhiều giống cà phê Arabica có năng suất và chất lượng cao. 

Trong đó, hai giống lai TN1, TN2 có năng suất cao và chất lượng tốt đã được Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn cho phép khu vực hoá canh tác. Các giống cà phê Arabica lai mới này có đặc tính cây sinh trưởng khỏe, phân cành nhiều. Năng suất đạt từ 4 - 5 tấn cà phê nhân/ha, kích cỡ hạt lớn, trọng lượng 100 nhân trên 15 - 17gram, kháng cao đối với bệnh gỉ sắt...

Cà phê Arabica của Việt Nam rất được các thương hiệu cà phê nổi tiếng nhất trên thế giới ưa chuộng.

Như vậy, cùng là cây cà phê Arabica, nhưng ở mỗi vùng trồng đặc trưng ở nước ta lại tạo ra những hương vị cà phê rất riêng để chinh phục những người sành về ẩm thực nhất trên thế giới. Chính vì lý do này, cà phê Arabica của Việt Nam ngày càng được các thương hiệu cà phê nổi tiếng nhất trên thế giới lựa chọn.

Nguồn: Purio Coffee




Cà phê là đồ uống rất phổ biến ở nhiều quốc gia. Hiện để thuận tiện hơn cho việc sử dụng, cà phê còn được chế biến dưới dạng lon hay cà phê tan . Tuy nhiên, đối với những người thực sự “sành”, cà phê nguyên chất vẫn là lựa chọn số 1.
Cà phê chinh phục được khẩu vị của nhiều người nhờ có hương vị rất đặc trưng. Bên cạnh đó, nó còn giúp trí óc tỉnh táo cùng nhiều tác dụng rất có lợi đối với sức khỏe của người dùng. Do vậy, cà phê nguyên chất là đồ uống được rất nhiều người, đặc biệt là phái mạnh lựa chọn.

1. Cảm nhận được hương vị đúng “chất” cà phê

Ly cà phê nguyên chất đúng điệu

Khi thưởng thức cà phê mỗi người cũng có phong cách riêng, người thì không thể thiếu đường, có người buộc phải cho thêm sữa. Song đối với những người thực sự “sành”, đa phần đều chọn cà phê nguyên chất pha một chút đường - đây là cách uống thực sự hiệu quả nếu muốn thưởng thức trọn vẹn hương vị của ly cà phê - đắng nhưng đậm đà khó quên.

2. Giúp tăng cường khả năng sáng tạo và hoạt động

Bạn đã bao giờ uống 1 ly cà phê sáng trước khi bắt đầu làm việc? Và bạn có cảm thấy thoải mái, thư giãn và muốn bắt tay vào công việc ngay?

Caffeine là hoạt chất chính trong cà phê nguyên chất. Mặc dù, caffeine cũng có trong trà, ca cao hay chocolate…, nhưng về hàm lượng, trong cà phê nguyên chất là nhiều hơn cả.

Cà phê nguyên chất giúp sáng tạo thăng hoa

Không chỉ có vậy, cà phê nguyên chất còn làm tăng tiết những hormon như adrenalin, cortisol giúp cơ thể có thể tăng cường khả năng hoạt động. Nhờ đó, người hoạt động thể lực như luyện tập thể dục - thể thao sẽ dẻo dai, bền bỉ và dễ dàng đạt được các mục tiêu đã đề ra.

3. Bảo vệ sức khỏe, giảm căng thẳng, tạo hứng khởi để làm việc

Khi căng thẳng, mệt mỏi ùa về - đó chính là lúc bạn cần 1 ly cà phê!

Luôn ở trạng thái sẵn sàng làm việc

Chất caffeine có trong cà phê nguyên chất còn có tác dụng kích thích tuần hoàn và hô hấp, lợi tiểu nhẹ, có thể dùng để trợ tim hoặc giúp dễ thở. Trong y khoa, caffeine cũng thường được phối hợp dùng trong nhiều loại thuốc trị cảm sốt như Excedrin, Midol, Anacin để làm giảm đau, giảm mệt mỏi.

5. Tạo sự kết nối với mọi người

Bên ly cà phê mọi người cũng có thể xích lại gần nhau hơn.

Cà phê nguyên chất cũng là đồ uống không chứa cồn được nhiều nam giới lựa chọn khi giao dịch với đối tác, cũng như khi trò chuyện thân mật với bạn bè.... Trong môi trường nào, bên ly cà phê mọi người cũng có thể xích lại gần nhau hơn, dễ dàng sẻ chia và đồng cảm hơn.

6. Cà phê đã trở thành văn hóa của người Việt vào mỗi buổi sáng.

Nhấm nháp ly cà phê nguyên chất vào buổi sáng đã trở thành thú vui của nhiều người. Họ tìm đến những quán cà phê quen thuộc, nhìn từng giọt cà phê rơi, lắng tai nghe tiếng nhạc - là cách để loại bỏ đi những căng thẳng trong cuộc sống, cũng như công việc.

Nhấm nháp ly cà phê nguyên chất vào buổi sáng đã trở thành Văn hóa Việt!

Những tác động tích cực của cà phê nguyên chất đối với sức khỏe và tinh thần là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, để phát huy được hiệu quả cao nhất của loại đồ uống tuyệt vời này, chúng tôi khuyên bạn cần sử dụng ở mức độ hợp lý và phải lựa chọn được những sản phẩm cà phê nguyên chất sạch và có chất lượng.

Chúc các bạn có thêm nhiều ý tưởng và nhiều niềm vui hơn nữa từ những ly cà phê nguyên chất đúng điệu!

Nguồn: Purio Coffee





Vừa qua, Ralph Lauren đã tạo ra cho mình một thương hiệu cà phê hoàn toàn riêng biệt - Ralph’s Coffee - đánh dấu bằng việc cho ra mắt một quán cà phê vô cùng bắt mắt nằm ngay tại tầng hai của cửa hàng trưng bày thương hiệu thời trang Polo ở New York.

Quán cà phê mang thương hiệu “ Ralph "

Được biết đến là một loại sản phẩm không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày, cà phê đang ngày càng tăng tần suất thâm nhập của mình đến với thế giới thời trang. Tuy nhiên, việc một thương hiệu thời trang nổi tiếng cho ra mắt một dòng cà phê mang tên của mình có lẽ là điều mà hiếm có nhà quản lí nào nghĩ đến. Thực tế, thương hiệu Ralph’s Coffee đang được sản xuất và đóng gói bởi Philadelphia dựa trên công thức của La Colombe Coffee, nhưng ý đồ mà the Ralph’s muốn mang tới đó là việc sử dụng những chiếc xe tải cổ điển mang thương hiệu đi đến mọi nơi và xa hơn là không chỉ có cà phê mà còn có cả quần áo và phụ kiện cũng được kinh doanh theo hướng này.

Chiếc xe tải cổ điển mang Ralph đi khắp nơi

Công ty rất hạn chế khi tiết lộ thông tin về thương hiệu riêng của mình ngoài một vài chi tiết được biết thông qua các phương tiện truyền thông. Tuy nhiên, quán cà phê ngụ tại tầng 2 số 711 Fifth Avenue hiện đang bày bán đầy đủ các loại từ cà phê đậm đặc, các loại thức uống có hương vị từ cà phê, trà, đồ uống đóng chai, bánh ngọt, bánh mì...cho đến Ralph’s Coffee được đóng gói sẵn cho những ai muốn mua làm quà tặng hay mang về nhà.

“Mùi vị thanh đạm của cà phê luôn gợi lên cho tôi rất nhiều kỷ niệm, đơn giản đó là những khoảng thời gian mà tôi dành riêng cho gia đình, bạn bè và những người tôi yêu.” Ralph Lauren đã chia sẻ trên website công ty. “Tôi muốn phát triển việc kinh doanh dựa trên tinh thần đó - tạo ra một nơi mà mọi người có thể cùng nhau thưởng thức cà phê, cùng nhau tạm nghỉ ngơi sau những phút giây bận rộn.”

Quán còn có những món ăn nhẹ, phục vụ nhu cầu đa dạng của khách

Được thiết lập dựa trên khu vực bán quần áo đã có sẵn từ trước, quán cà phê Ralph cũng được bài trí trên sàn nhà màu trắng, tường lát gạch đá trắng, bàn đá cẩm thạch và ghế theo phong cách ở những quán rượu cổ.

Không gian rộng rãi cho nhóm đông người

Nguồn: dailycoffeenews.com





Trong vài năm qua, đề tài nông nghiệp ngày càng trở nên nóng hơn khi một số đại gia Việt Nam chuyển qua làm nông nghiệp như Bầu Đức của HAGL, Đặng Văn Thành của Sacombank, Thái Hương của Ngân hàng Bắc Á…cộng thêm việc được báo chí ra sức cổ vũ, nhiều người nghĩ rằng nông nghiệp sẽ là cứu cánh của nền kinh tế Việt Nam trong thời gian tới. Sự thực có phải vậy hay chỉ nên coi đó là một việc bình thường chuyển hướng hoặc mở rộng kinh doanh của doanh nghiệp.

Xét trên yếu tố lịch sử, Việt Nam có hàng ngàn năm làm nông nghiệp, vậy rõ ràng là họ rất thành thạo với công việc này. Điều này là đúng nếu chúng ta không so sánh mình với những người khác. Việc so sánh này để cho biết nông nghiệp có phải thế mạnh của Việt Nam hay không trước khi nói nó có phải là cứu cánh của nền kinh tế?

Lý thuyết lợi thế tuyệt đối của Adam Smith cho rằng, các quốc gia nên chuyên môn hóa sản xuất những mặt hàng mà mình có lợi thế tuyệt đối, sau đó trao đổi hàng hóa với các quốc gia khác có lợi thế tuyệt đối của họ. Tuy nhiên, lý thuyết này của ông không giải thích được rằng, có những quốc gia không có lợi thế tuyệt đối gì hoặc có những quốc gia có quá nhiều lợi thế tuyệt đối, vậy họ sẽ làm gì hay lại bế quan tỏa cảng, đóng cửa để tự cung tự cấp? Hạn chế này của Adam Smith được David Ricardo khắc phục bằng Lý thuyết lợi thế so sánh, Ricardo cho rằng, các quốc gia nên tập trung sản xuất những sản phẩm mà quốc gia mình có lợi thế so sánh so với những sản phẩm khác.

Ví dụ, nếu Anh sản suất 1 đơn vị lúa mỳ tốn 15h và 1 đơn vị rượu vang tốn 30h còn Bồ Đào Nha sản xuất 1 đơn vị lúa mỳ tốn 10h và 1 đơn vị rượu vang tốn 15h. Như vậy, 1 đơn vị rượu vang tại Anh sản xuất phải tốn chi phí tương đương với chi phí để sản xuất 2 đơn vị lúa mỳ (hay nói một cách khác, chi phí cơ hội để sản xuất 1 đơn vị rượu vang là 2 đơn vị lúa mỳ); trong khi đó, tại Bồ Đào Nha, để sản xuất 1 đơn vị rượu vang chỉ mất chi phí tương đương với chi phí để sản xuất 1,5 đơn vị lúa mỳ (hay chi phí cơ hội để sản xuất 1 đơn vị rượu vang là 1,5 đơn vị lúa mỳ). Vì thế ở Bồ Đào Nha sản suất rượu vang rẻ hơn tương đối so với ở Anh (theo Wikipedia). Vậy, Bồ Đào Nha nên sản xuất rượu vang còn Anh nên sản xuất lúa mỳ vì khi tính tổng sản lượng của việc chuyên môn hóa này cao hơn việc cả hai quốc gia cùng làm 2 sản phẩm hoặc 1 quốc gia làm cả hai còn 1 quốc gia không làm gì. Trong thế giới ngày nay, lý thuyết của Ricardo càng tỏ ra hữu dụng.

Việc sản xuất nông nghiệp của Việt Nam có hai mục đích. Một là, để đáp ứng nhu cầu lương thực trong nước. Hai là, phục vụ xuất khẩu khi nhu cầu trong nước đã được đáp ứng đủ. Mục đích đầu tiên đã được đáp ứng, còn mục đích thứ hai Việt Nam vẫn đang dò đường vì cái Việt Nam xuất khẩu là những thứ trong nước không tiêu dùng hết là chủ yếu chứ không phải mục đích của nó là chuyên xuất khẩu để lấy giá trị thặng dư cao. Do vậy, các sản phẩm nông nghiệp của Việt Nam mang đi xuất khẩu đều là những sản phẩm có giá trị thấp và thị trường tiêu thụ chủ yếu là các quốc gia kém phát triển như Châu Phi, Trung Quốc còn các thị trường phát triển như Châu Âu, Nhật Bản thì sản phẩm nông nghiệp của Thái Lan, Ấn Độ chiếm giữ. Liệu chúng ta có thể trông đợi vào sản phẩm nông nghiệp giá trị thấp làm cứu cánh của nền kinh tế hay không? Trong khi lịch sử chưa ghi nhận quốc gia nào đó giàu có nhờ nông nghiệp thuần túy.

Chúng ta cũng đã nói nhiều về sự thành công của nông nghiệp Israel hay Nhật Bản với mô hình Làng Thần Kỳ nhưng chúng ta có biết Israel thành công trong nông nghiệp do sử dụng công nghệ cao để làm nông nghiệp và để tránh tình trạng sa mạc hóa nguồn đất đai hữu hạn của họ, còn Nhật Bản thành công ở Làng Thần Kỳ cũng do công nghệ và đất ở vùng đó không thể làm gì khác được. Tức là họ không có lựa chọn nào khác. Sự thành công của nông nghiệp ở Châu Âu và Mỹ cũng tương tự, họ đều sử dụng công nghệ cao với cánh đồng mẫu lớn. Nhưng đó là thành công của ngành nông nghiệp chứ tuyệt nhiên không phải là lĩnh vực cứu cánh của nền kinh tế vì chỉ cần nhìn vào tỷ trọng nông nghiệp đóng góp vào GDP của Israel, Nhật, Châu Âu, Mỹ để thấy điều đó. Tỷ trọng đó không quá 1% đóng góp cho GDP.

Trở lại với việc chuyển hướng, mở rộng sang lĩnh vực nông nghiệp của các đại gia Việt Nam, thiển ý chỉ nên coi đó là việc bình thường của các doanh nghiệp nếu họ thấy mình có thế mạnh hoặc nhìn xa hơn chút chúng ta có quyền nghi ngờ những ẩn ý đứng đằng sau những việc chuyển hướng này, vì lịch sử đã có những minh chứng cho việc chuyển hướng để thu về những mối lợi to lớn khác. Một đại gia Việt Nam, từng đứng đầu trong số những người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam từng đầu tư trồng cao su, làm thủy điện và coi đó như một hướng kinh doanh mới được báo chí nhắc đến nhiều, nhưng ẩn đằng sau đó là việc thu lợi gỗ từ chặt rừng để trồng cao su, thủy điện. Sau đó họ bán luôn cao su và thủy điện đi và rút nhanh khỏi lĩnh vực này. Có rất nhiều điều để chúng ta suy nghĩ ngoài việc nhìn thấy vẻ bề ngoài của họ và sự cổ vũ của báo chí.

Nông nghiệp hay bất cứ lĩnh vực nào khác cũng cần tuân theo quy luật cung cầu. Rằng chỉ nên sản xuất những gì mà thị trường cần chứ không phải những gì mình có. Đành rằng nông nghiệp ( đặc biệt là cây lương thực) không thể thiếu trong sinh hoạt của con người, nhưng mọi thứ đều có quy luật sinh, thành, lão, tử. Do vậy, nếu cho rằng sản xuất nông nghiệp mà chỉ dựa vào việc hàng ngàn năm nay chúng ta vẫn làm thế để coi là một thế mạnh và cần tập trung thì đó là một quan niệm sai lầm. Chưa kể đến việc cây công nghiệp như cao su, tiêu, điều… có chu kỳ sinh trưởng trong dài hạn, chỉ cần một sai lầm đối với loại cây này có thể dẫn đến sự nghèo đói của cả một thế hệ chứ chưa nói đến việc làm giàu dựa vào nó.

Nông nghiệp Việt Nam từng giúp đất nước thoát đói trong một thời gian ngắn sau chiến tranh, đó là một thành công. Và sẽ có bạn hỏi, nếu Việt Nam không làm nông nghiệp thì sẽ làm gì?

Nếu thước đo sự thịnh vượng của Việt Nam là ăn no, mặc ấm thì nông nghiệp đã đáp ứng được, còn thước đo của nó là ăn ngon, mặc đẹp thì nông nghiệp không thể.

Những gì từng giúp bạn thành công trong quá khứ chưa chắc đã giúp bạn thoát chết trong tương lai.

Hết thời cây ca cao

Theo Công Phiên – Báo Saigon Giải Phóng – 14 Aug 2014

Nông dân ĐBSCL không còn mặn mà với cây ca cao, loại cây từng được kỳ vọng nâng cao thu nhập cho người dân nông thôn. Vì sao có thực trạng này?

Phá bỏ hàng loạt

Ca cao trồng ở Việt Nam, đặc biệt tại Bến Tre, được các nhà nhập khẩu đánh giá là cho trái có chất lượng tốt hàng đầu thế giới. Lúc cao điểm, năm 2012, diện tích ca cao của Bến Tre lên đến 10.600 ha.

Ông Nguyễn Văn Hòa, Phó Cục trưởng Cục Trồng trọt (Bộ NN-PTNT) từng khẳng định, nhu cầu của thị trường thế giới đối với hạt ca cao là rất lớn và có thể xen dưới tán các cây dừa. Bến Tre là một trong những tỉnh dẫn đầu cả nước về diện tích ca cao. Phần lớn cây ca cao tại Bến Tre được trồng xen trong vườn dừa, giúp nông dân tăng thu nhập gần gấp đôi trên cùng diện tích.

Tuy nhiên, việc phát triển cây ca cao thời gian mang tính tự phát, “ăn theo” các dự án, trong khi khâu kỹ thuật, thu mua, sơ chế hạt chưa chuyên nghiệp. Khi kết thúc dự án, không còn tài trợ, đầu ra bấp bênh nên nhiều người dân đã nản dần với cây công nghiệp này, diện tích theo đó giảm mạnh.

Theo Sở NN-PTNT tỉnh Bến Tre, hiện diện tích ca cao của tỉnh chỉ còn hơn 5.200ha (giảm tương đương 50%)… Do giá quá thấp nên nông dân ồ ạt đốn bỏ ca cao vào cuối năm 2012, đầu 2013 để chuyển đổi cây trồng mới như bưởi da xanh, cam, chanh…

Ông Nguyễn Văn Lem (xã Châu Bình, huyện Giồng Trôm) là nông dân đầu tiên của tỉnh Bến Tre trồng ca cao trong vườn dừa, với số lượng khoảng 300 gốc. Vài năm đầu, ca cao cho lợi nhuận tăng thêm khá cao trên diện tích trồng dừa. Tuy nhiên, mấy năm qua, giá ca cao giảm mạnh, trong khi các loại cây đặc sản khác của địa phương như bưởi da xanh, nhãn, chanh, cam, quýt… cho thu nhập rất cao. Từ đó, ông Lem đốn dần vườn ca cao của mình đến nay chỉ còn vài chục gốc, để trồng cây khác.

Tại huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long, từ năm 2008 – 2011, diện tích ca cao liên tục tăng từ 100 – 230 ha/năm. Từ năm 2012, 2013, chỉ tăng 50 ha/năm, không đạt kế hoạch. Riêng 6 tháng năm 2014, số lượng cây giống các hộ đăng ký trồng cũng mới đạt gần 42% kế hoạch… Nguyên nhân do đầu ra bấp bênh, nguồn thu nhập thấp, nên nhiều nông dân quay lưng với loại cây này.

Vì thế dự án phát triển cây ca cao giai đoạn 2011 – 2015 của tỉnh Vĩnh Long tập trung ở các huyện Vũng Liêm, Tam Bình, Trà Ôn, Mang Thít và thị xã Bình Minh với kinh phí hơn 12 tỷ đồng đang gặp khó trong việc mở rộng diện tích…

Không nên chạy theo phong trào

Trao đổi với chúng tôi, “vua trồng dừa” Đỗ Thành Thưởng, ở xã Hưng Phong, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre, nói: “Tại các cuộc hội thảo, hội nghị về cây ca cao, tôi đã lên tiếng phản đối việc mở rộng diện tích loại cây này trên xứ cù lao vốn bị nhiễm mặn mấy tháng mỗi năm. Thế nhưng, nhiều người, nhiều nhà quản lý cứ xúi nông dân trồng theo các dự án. Tại xã Hưng Phong, nhiều người trồng ca cao nay phải đốn hết vì bị nước mặn làm cháy lá, không ra trái. Thực tế, ở Bến Tre có nhiều địa phương bị ảnh hưởng nước mặn, thậm chí có những năm cả tỉnh bị nước mặn xâm nhập.

Thực tế, trồng ca cao đòi hỏi kỹ thuật cao hơn trồng dừa, trong khi không phải ai cũng có trình độ và quyết tâm. Nên chúng ta không thể làm đại trà để mở rộng diện tích một cách nhanh chóng được. Đặc biệt, theo tìm hiểu của tôi, tại nhiều nước khác người ta trồng ca cao trước vài năm mới trồng dừa thì đạt hiệu quả cao. Còn mình làm ngược lại…”.

Ông Trần Hùng Sơn, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Ca cao Utrz số 5 (xã Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre) cho biết: “Câu lạc bộ chúng tôi có 64 hộ với 40ha, trồng ca cao xen dừa, cây ăn trái; áp dụng tiêu chuẩn của Hà Lan, tương đương VietGAP, phát triển khá ổn định. Hiện giá ca cao đang ở mức cao, 5.500 – 5.600 đồng/kg trái; 66.300 đồng/kg hạt. Công ty Cargill bao tiêu sản phẩm.

Nhiều hộ như Nguyễn Văn Phú, Nguyễn Thanh Hoàng trồng ca cao đạt hiệu quả tốt, thu lợi 80 – 100 triệu đồng/ha/năm; chưa kể nguồn thu từ dừa, cây ăn trái. Hiện chúng tôi đang chuẩn bị thành lập thêm các câu lạc bộ mới (khoảng 30 – 35 hộ/câu lạc bộ) để tập huấn, hướng dẫn cho 100 hộ trồng ca cao mới đạt tiêu chuẩn để đảm bảo đầu ra ổn định.

Để phát triển ca cao bền vững ở ĐBSCL, các nhà quản lý, chuyên gia cho rằng cần thực hiện đồng bộ các giải pháp từ khâu nghiên cứu, tuyển chọn giống cho người trồng, chuyển giao kỹ thuật; liên kết đầu tư vùng nguyên liệu và tiêu thụ sản phẩm giữa các doanh nghiệp với nông dân; xây dựng hình ảnh và thương hiệu ca cao Việt Nam để tăng sức cạnh tranh trên thị trường xuất khẩu nông sản…

Đầu năm 2014, ACDI/VOCA, một trong những tổ chức tham gia hỗ trợ, tập huấn nông dân trồng ca cao, công bố lý do vì sao nông dân chặt bỏ cây ca cao khi giá hạt ca cao giảm còn trên dưới 30.000 đồng/kg.

Mới đây, theo dự báo của Tổ chức Ca cao quốc tế – ICCO, nhu cầu sử dụng ca cao tăng mạnh mà nguồn cung thu hẹp nên năm 2014 toàn cầu sẽ thiếu 150.000 tấn ca cao nguyên liệu và có thể thiếu cả triệu tấn những năm tới, nếu không có giải pháp.

Giá và sâu bệnh

Cuộc khảo sát cho thấy, trong bối cảnh quỹ đất cây trồng không còn, chính sự hỗ trợ từ bên ngoài về đào tạo kỹ thuật chăm sóc, cây giống, kỹ thuật ủ chua hạt để gia tăng lợi nhuận cũng như triển vọng của cây ca cao là động lực để nông dân trồng ca cao xen với các loại cây trồng khác như cây dừa, cây điều….

Thực tế bà con nông dân nhận thức, đây là hình thức đầu tư dài hạn mà thách thức lớn nhất của nó là rủi ro. Với những hộ chặt bỏ, bao gồm cả việc không chăm sóc có 3 lý do chính đưa ra: Sâu bệnh, thiếu nước tưới và giá cả.

Những nông dân bỏ ca cao khi trồng hơn 3 năm, mới cho quả bói đầu mùa, chăm sóc chưa đạt yêu cầu nên ít trái, hơn nữa cây chưa đến giai đoạn có năng suất cao. Theo họ, chặt bỏ là để giảm lỗ.

Cũng qua khảo sát cho thấy, có sự thiếu hụt giữa tập huấn và đầu tư cho cây ca cao, cùng với chi phí đầu vào tăng, năng suất thấp mà lại bán trái tươi (thường rất thấp so với trái lên men) là yếu tố làm nông dân không thiết tha với cây ca cao. Người chặt bỏ ca cao thường có diện tích dưới 1,5ha/vườn.

Một khảo sát của nhà quản lý cho thấy, đa số diện tích ca cao giảm ở khu vực không phù hợp với cây ca cao như thiếu nước tưới…

Trong khi những hộ nông dân giữ lại ca cao để trồng cũng có thời gian trồng tương đương hộ chặt bỏ, nhưng năng suất lại cao hơn và họ có chung một lý do: thu nhập từ cây ca cao khá tốt.

Như vậy, cả 2 nhóm này trồng cùng thời điểm, nhưng những người giữ lại đều có trên 600 cây ca cao và được chăm sóc khá bài bản, trong khi chỉ cần 500 cây ca cao chăm sóc tốt là có thể giúp duy trì sự ổn định về thu nhập.

Những người giữ lại thường có diện tích lớn hơn, trên 1,9ha/vườn. 70% số hộ khảo sát cho rằng, giá ca cao dù có giảm (đầu năm 2013) so với những năm trước nhưng vẫn chấp nhận được. Họ tin rằng, năng suất sẽ còn tăng lên và ổn định thời gian dài, khi ca cao vào giai đoạn trưởng thành thì thu nhập từ ca cao sẽ còn tăng thêm.

Hiện nay giá ca cao hạt đã lên từ 55.000 đến 60.000 đồng/kg, cao hơn cà phê, cao su, hạt điều. Bài học rút ra ở đây là giá cả luôn là vấn đề lớn đối với nông dân.

Quan trọng là chính sách

Cây ca cao cũng như cà phê hay cây trồng khác, việc chặt bỏ riêng lẻ là điều không thể loại trừ mà luôn xảy ra trong sản xuất nông nghiệp. Cũng như vùng Tây Nguyên phù hợp với cây cà phê, nhưng vẫn có người trồng cà phê ở đây thất bại.

Vì vậy, làm sao giúp nông dân nhận thức ca cao cũng như cà phê, hồ tiêu hay cao su phải đầu tư bài bản vài năm mới có thu nhập, hưởng lợi. Điều quan trọng hơn, phải tuân thủ quy trình chăm sóc, không thể phó mặc hay lấy kinh nghiệm từ loại cây trồng này để áp dụng cho loại cây trồng khác.

Vấn đề là cần nghiên cứu chi phí của cây ca cao và cây khác để nông dân có so sánh chính xác hơn. Với những nơi trồng thuần, vấn đề là giúp nông dân giải pháp trước mắt để bà con có thu nhập khi chờ ca cao cho trái.

Với câu hỏi có muốn trồng tiếp ca cao không, nhiều hộ lắc đầu với lý do hết đất, nhưng cũng có khá nhiều trường hợp cho biết họ sẽ trồng lại nếu giá tốt. Một số nói sẽ trồng thêm để mở rộng diện tích khi họ nắm vững kỹ thuật xử lý sâu bệnh, tỉa cành năng suất cao, để có từ 3kg hạt/cây.

So với cây công nghiệp khác, nông dân cho rằng chi phí đầu vào, lao động và nước tưới cây ca cao đều thấp hơn mà lại cho thu nhập quanh năm. Nhưng người dân luôn lo lắng, không biết giá loại cây này tương lai sẽ như thế nào.

Tuy nhiên, bên cạnh nguồn thu, thách thức lớn nhất với đa số nông dân là vấn đề sâu bệnh, sóc và một số loại động vật khác ăn trái mà chưa biết cách xử lý. Trong khi thị trường và tín dụng là lĩnh vực người dân ít được tiếp cận.

Qua khảo sát cho thấy, không nên lấy điển hình nào đó để khái quát hóa về sự kiện chặt bỏ cây ca cao. Thách thức mang tính địa phương không thể khái quát chung cho toàn vùng. Và để khắc phục tình trạng này, mỗi khu vực đều phải có sự đa dạng về giải pháp để thích ứng mặc dù việc chặt bỏ chủ yếu đến từ những lý do như nêu trên.

Kinh nghiệm của các nước phát triển ca cao khá bền vững cho thấy, chính sách của nhà nước rất quan trọng trong việc giúp nông dân nắm chắc thông tin, tiếp cận nguồn vốn tín dụng.

Ở Bờ Biển Ngà, Ghana, chính phủ lập ra Ủy ban Ca cao để giám sát chất lượng, thị trường cũng như việc sản xuất kinh doanh, đề ra chính sách hợp lý với mục tiêu thúc đẩy việc liên kết và sơ chế hạt ca cao trong nước (đã qua ủ chua) để tạo ra giá trị nhiều hơn, qua đó giúp nông dân nâng cao thu nhập.

Tác giả: Vũ Thế Thành - Gởi cho GNA vào 16/8/2014

Đoạt danh hiệu người kiếm tiền nhiều nhất năm 2014 do tạp chí Forbes bình chọn, Mark Zuckerberg - chàng trai vừa tròn 30 tuổi, chủ sở hữu trang mạng xã hội Facebook, trở thành hình mẫu cho giới trẻ.

Zuckerberg tại văn phòng làm việc - Ảnh: AP

Tạp chí Forbes từng viết: “Ở Mark Zuckerberg không có những biểu hiện của một doanh nhân điển hình, nhưng không ngẫu nhiên - sau cái búng tay đầy ma thuật, chàng trai khá giản dị với áo phông, quần jeans trở thành chủ sở hữu trang mạng xã hội có tới hơn một tỉ người sử dụng trên toàn thế giới.”

Điều gì ở chàng trai có gương mặt tàn nhang, mái tóc xoăn tít, nghĩ nhanh, nói nhanh…sở hữu trong tay 1 tỉ USD ở tuổi 25 và con số hiện vượt mốc 28,5 tỉ USD, giúp anh góp mặt vào hàng ngũ 50 tỉ phú giàu nhất của Forbes năm 2014?

Bỏ tỉ đô la này để kiếm tỉ đô la khác

Cha của Zuck - ông Edward Zuckerberg chia sẻ với Tạp chí Time: “Vợ chồng tôi luôn tin tưởng, thay vì áp đặt hoặc chỉ đạo cuộc sống con mình theo hướng chúng tôi muốn, hãy tập trung nhận ra thế mạnh, hỗ trợ và giúp chúng theo đuổi đam mê. Đối với Mark Zuckerberg, cậu bé đã thể hiện niềm đam mê công nghệ mãnh liệt từ nhỏ”.

Và từ đam mê đó, cộng với tài năng rực sáng và khát khao “kết nối” con người, Zuckerberg đã biết “bỏ con tép bắt con tôm”, khước từ những hợp đồng béo bở để… trở thành tỉ phú như hiện nay.

Khi bước vào học viện Phillip Exeter Academy, Zuck cùng một người bạn tạo ra phần mềm âm nhạc Pandora có tên là Synapse, thu hút sự chú ý của hai hãng lớn là AOL và Microsoft cùng lời đề nghị mua lại sản phẩm với giá 1 triệu USD, nhưng đổi lại Mark phải bỏ học để phát triển dự án.

Cảm thấy thời cơ chưa chín mùi, Zuck từ chối lời đề nghị và quyết tâm đứng vào hàng ngũ sinh viên của trường đại học danh giá bậc nhất nước Mỹ - Harvard.

Tại đại học Harvard, anh tiếp tục miệt mài nuôi dưỡng ước mơ, khai sinh nhiều ý tưởng đặc sắc như: chương trình CourseMatch - giúp sinh viên lựa chọn lớp học; chương trình Facemash - bầu chọn gương mặt ăn ảnh nhất trong những tấm hình lưu niệm.

Zuck chia sẻ trong dịp lễ kỷ niệm 10 năm thành lập công ty: “Có một câu hỏi luôn tự vấn: tại sao chúng tôi lại là những người tạo ra Facebook, khi chỉ là những gã sinh viên, không tiềm lực như các tập đoàn lớn? Đơn giản, chúng tôi là những người thực sự quan tâm đến tầm quan trọng của việc kết nối thế giới. Chúng tôi khao khát, nuôi dưỡng và thực hiện sự quan tâm đó”.

Năm 2006, Yahoo đề nghị mua lại Facebook với giá 1 tỉ USD. Zuckerberg lại từ chối. “Tôi chưa thấy ai quay lưng bỏ đi với 1 tỉ USD”, Terry Semel, cựu CEO của Yahoo nhớ lại.

Tranh luận chỉ làm tốn thời gian

Ngoài tài năng công nghệ phi thường cũng như khả năng nhạy bén nắm bắt nhu cầu của người dùng mạng xã hội, một khía cạnh khác giúp Mark Zuckerberg đưa Facebook băng băng về phía trước là khả năng quản lý hiệu quả và mới lạ.

Tranh luận là một phần để phát triển nhưng với Mark, anh lại không thích điều này bởi nó chỉ tốn thời gian. Khẩu hiệu “Viết mã hóa thắng tranh luận” được treo tại văn phòng làm việc của Facebook bởi Zuckerberg cho rằng, việc thực hiện ý tưởng là cách tốt nhất để xem kế hoạch có hiệu quả hay không.

“Move fast and break things” (Đi nhanh và phá vỡ mọi trở ngại) là một trong câu khẩu hiệu hàng đầu trong chiến lược lập nghiệp của Mark Zuckerberg. Anh chia sẻ: “Cách tốt nhất có được ảnh hưởng lớn nhất, là việc đảm bảo mình luôn tập trung vào việc giải quyết các vấn đề. Nhanh chóng dịch chuyển cho phép chúng ta xử lý nhiều vấn đề và học hỏi nhanh hơn”.

Bên cạnh quy tắc “Viết mã hóa thắng tranh luận”, Zuckerberg cũng hiểu rằng để Facebook phát triển, anh cần phải dùng đúng người ở từng vị trí cụ thể.

Zuck biết rõ anh chỉ có thể làm tốt việc phát triển sản phẩm thay vì điều hành cả công ty theo hướng kinh doanh. Vì thế, anh cho rằng muốn tạo ra những thành công vượt bậc lâu dài, chúng ta cần có một đội ngũ tốt và chung mục tiêu.

25% thời gian làm việc của Zuck dùng để tuyển dụng nhân sự cấp cao, tìm ra những người giỏi về kỹ năng, có chung chí hướng. Đặc biệt, Zuck không bao giờ tuyển những đối tác làm việc chỉ đơn giản vì tiền.

Với Zuckerberg, vấn đề chính anh quan tâm đến đó là sản phẩm chứ không phải doanh thu doanh thu. Mark cũng xác định rõ: “Có nhiều người hiểu lầm tôi không quan tâm đến lợi nhuận hay đại loại thế, nhưng thực ra không phải vậy. Điều tôi làm là gắn sứ mệnh với kinh doanh. Như vậy, thành công sẽ đến một cách có ý nghĩa”

Việc chiêu mộ được Sheryl Sandberg, giám đốc hoạt động Facebook, là một minh chứng rõ ràng về lý thuyết quan hệ đối tác đúng đắn. “Chính cô là người góp phần quan trọng trong sự tăng trưởng và thành công của công ty trong những năm qua”, Zuck cho biết. Và cho tới thời điểm này, tài sản của Sheryl Sandberg đã đạt cột mốc 10 con số, gia nhập hàng ngũ những tỉ phú trên thế giới.

Hướng đi mới của Facebook

2014 là năm đặc biệt với Mark Zuckerberg bởi anh vừa tròn 30 tuổi còn đứa con tinh thần Facebook lên 10. Zuckerberg đã có những chia sẻ thú vị.

* Cách đây 10 năm, anh tạo ra Facebook cho những người đồng trang lứa. Bây giờ anh đã 30 tuổi và đang tạo ra những ứng dụng cho những người trẻ hơn. Vậy anh có cảm thấy mình đang kết nối được với những khách hang trẻ tuổi hiện nay?

-Thành thật mà nói, phần đông người sử dụng Facebook đều không cùng độ tuổi với tôi. Điều quan trọng là phải hiểu khách hàng muốn gì và công việc này càng khó khăn hơn khi bạn có quá nhiều người phải phục vụ. Chúng tôi phải phục vụ 1,2 tỉ người do đó Facebook chú trọng rất lớn đến những thư phản hồi của khách hang.

Tôi không nghĩ tuổi tác của khách hang là điều tôi lo lắng nhất. Tôi chú trọng đến việc phát triển của Internet và khả năng kết nối mọi người. Điều tôi đòi hỏi là những giám đốc sản phẩm của Facebook phải đi khắp thế giới, đến những thị trường tiềm năng để tìm hiểu về con người nơi đó. Và họ đã đem về những điều rất thú vị.

Chúng tôi chú trọng đến nghiên cứu nhân khẩu học ở mọi quốc gia để có thể tập trung phát triển các ứng dụng mà các bạn teen cũng như khách hàng thuộc mọi lứa tuổi khác yêu thích.

* Anh có thể chia sẻ về việc lãnh đạo, tầm nhìn của facebook cũng như chiến lược phát triển?

-Tôi cùng đồng nghiệp đã từng cùng nhau thức trắng nhiều đêm, thảo luận để tìm ra hướng đi mới. Điều lớn nhất tôi học được trong 10 năm qua đó là luôn có một “nước cờ” mới. Và để tìm ra được điều này, bạn phải luôn hướng tới và dốc hết khả năng có thể.

TRÙNG DƯƠNG - CHU YÊN


Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa. Rất đông các sếp lớn của các tập đoàn ở Mỹ tốt nghiệp trường West Point, tỷ lệ giám đốc điều hành (CEO) trên sinh viên tốt nghiệp cao hơn Harvard, Stanford, hay Yale ( lưu ý từ tỷ lệ). Trong giới CEO quốc tế, nếu nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta cũng nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có tiêu chuẩn để xếp.

Vậy West Point là trường gì? Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại là lò đào tạo các quản trị cao cấp cho kinh tế thế giới. Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA), đi làm cho các tập đoàn. Rồi thăng tiến rất nhanh, thường trở thành quản lý cấp cao CEO tầm quốc tế mà các công ty săn đầu người hay tìm, để làm sếp ví dụ hãng hàng không quốc gia A, tập đoàn dược phẩm B, tập đoàn hàng tiêu dùng C...

Ở West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú. Mỗi năm trường WP chỉ tuyển khoảng 1300 bạn, những học sinh ưu tú nhất của hơn 300 triệu dân Mỹ và 7 tỷ người trên trái đất. Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%/năm, năm cuối chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường. 300
bạn bị loại ấy, mấy trường như Harvard, MIT,Cambridge...giành lấy hết, vì chủ yếu rớt bên WP là môn thể dục chứ trí tuệ là vẫn quá ngon để đào tạo thành sinh viên ưu tú, giúp trường nổi danh.

Chương trình học ở WP rất đa dạng, từ vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo, trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm. Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WPer trên tay anh lấp lánh.

Ảnh kể, sinh viên WPer vừa vào trường đã phải bị khủng bố tinh thần. Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá, để sau này, dù có bất cứ sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê. Đầu tiên là họ nhốt từng tốp sinh viên vào trong phòng, sau đó 2 giờ sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy h mấy phút, lúc ra mấy h mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì....Trả lời không được là tự động cuốn gói về nhà. Bài học đầu tiên về ÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba. Và n bài học tương tự như vậy. Sau này, ảnh đem các bài học này chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa "đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc" vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành cỡ Steve Job luôn. Tony xin tài liệu của ảnh, đem về VN dịch, áp dụng cho hãng của mình và đang biên tập lại cho câu lạc bộ con dượng. Các bạn bấm Like Tony Buổi Sáng để đọc các tài liệu này đã được Việt hoá theo Tony's style.

Anh nói, rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ. Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc, vì chúng ta giỏi lắm chỉ sử dụng có 1/10 khả năng của bộ não. Trở lại hạc viện WP lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con trai ra đời, và muốn nó ” đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời. Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar, các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết làm gì, suốt ngày chat chit nhăng cuội, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn WPer đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực. Thư viện WP mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc xong trong một vài ngày. Đọc nhanh và rất nhanh, để sau này đi làm, giấy tờ công văn, đọc nhoay nhoáy để phúc đáp, chứ thể loại thấy chữ nhiều đọc nhức mắt, thì thôi khỏi tuyển dụng. Nó đánh vần 1 công văn đọc xong mất hết cả ngày, năng suất lao động sẽ kém. Trí thức là phải đọc nhanh để làm việc giỏi, mà muốn đọc nhanh thì phải tập luyện.

Ảnh kể, kỹ năng thuyết trình, thuyết pháp sao cho người khác nghe mà rụng rời tay chân nằm trong chương trình học. Những bức tường ở WP luôn đông nghẹt học viên đứng nhìn vào đó, tập nói với bức tường, rùi tự thu âm nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi. Nên sau này, mình gặp một CEO từng là WPer nói chuyện, ai cũng có cảm giác mình đã quen họ từ lâu lắm, nghe giọng nói ấm áp và trầm bổng ấy, mình chỉ muốn đi theo để được bảo ban, dạy dỗ, trưởng thành.

WPer được đào tạo kỹ về thể lực trong suốt 4 năm học. Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, họ phải lăn lê bò trườn để tập thể lực. 5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề. Tập bơi, đứng nước mấy tiếng đồng hồ, ai đuối quá thì vớt lên, coi như rớt. Rồi tập vượt mọi địa hình. Rèn luyện thể lực sao cho mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi, nóng 45 độ ở châu Phi hay âm 20 độ ở Alaska đều chịu được.

Kỹ năng tồn tại cho một Wper được chú ý đào tạo kỹ. Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, con gì ăn được, cây gì ăn được.... Và có khi đang ngủ say giấc, 2 h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra kiến thức, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, tướng Trần Hưng Đạo viết Binh Thư Yếu Lược với nội dung chính là gì, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào v.v....Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ, lên thư viện tự tìm tài liệu ngồi nghiên cứu, coi như nợ câu trả lời. Họ thiết kế một chương trình đào tạo để mỗi WPer có được dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic, trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý.

Khi về già, họ thành lập các hội cựu sinh viên WPer alumni, đi câu cá bên bờ biển Ca-ri-bê, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, phong lưu tuyệt đỉnh, vì ai cũng có một tuổi trẻ học và làm như điên. Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàn đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải khổ, thế thôi. Trách ai.

Nếu bạn nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng nhiều, thật nhiều nữa, bạn vẫn còn lười quá. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, tức 1/3 cuộc đời là cho việc ngủ, nên ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày ( daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê. Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.

Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều, nữ nhiều hơn nam. Du hạc sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Cambodia có một vị tướng trẻ ba mươi mấy tuổi cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi. Sự cố tranh chấp đền Preah vihear với Thái Lan, hai bên quyết không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng. Trước tình hình cấp bách đó, anh nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái. Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh. Và thái bình đã trở về trên quê hương Chùa Tháp...

( còn tuýp)


Tony Buổi Sáng

Năm 2014, trong danh sách tỉ phú của Forbes xuất hiện Sunny Varkey, một người gốc Ấn sống ở Dubai, chưa học hết trung học. Tổng giá trị tài sản của ông đạt 1,6 tỉ USD, nhờ mở trường dạy học.
Cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton bắt tay tỉ phú Sunny Varkey khi đến thăm một trường thuộc hệ thống giáo dục GEMS - Ảnh: dubaichronicle

Sunny Varkey là người sáng lập đồng thời là giám đốc của hệ thống giáo dục tư thục GEMS có chi phí xây dựng lên đến 500 triệu USD. GEMS là hệ thống giáo dục tư thục từ cấp mẫu giáo đến lớp 12 lớn nhất thế giới, có mặt ở 15 quốc gia từ Trung Đông sang Mỹ, Trung Quốc, Anh và Ấn Độ… với 142.000 học sinh theo học và 13.400 giáo viên làm việc tại 132 trường học.

Giáo dục mang mô hình "hàng không"

Sunny Varkey cung cấp những gói “dịch vụ giáo dục” dao động từ 500 USD cho đến 40.000 USD nhằm đáp ứng tất cả những “phân khúc” trong nhu cầu người học. Cách tiếp cận theo phân khúc này đã gặp sự chỉ trích mạnh mẽ vì nhiều người cho rằng nó tạo ra sự phân biệt về giàu nghèo, sắc tộc…

Theo Varkey, mô hình này ông học tập ở các hãng hàng không khi trên cùng một chuyến bay, hành khách được phân thành các hạng ghế phổ thông, hạng nhất, hạng thương gia… nhưng tất cả đều đi chung một hành trình.

Trở lại thời điểm năm 1966 khi người ta phát hiện dầu tại Dubai khiến số lượng người nước ngoài đổ về đây làm việc tăng đột biến. Cũng từ đó, nhu cầu học tiếng Anh tăng cao. Nhìn thấy tiềm năng này, ba má của Sunny Varkey mở trường dạy tiếng Anh cho các học sinh bản địa người Arab.

Đồng thời lúc này, Sunny Varkey đang được gửi học tại quê nhà Kebala, Ấn Độ. Ngoài giờ học, Sunny Varkey tận dụng thời gian rảnh, mang trái cây ra lề đường bán để kiếm thêm tiền tiêu vặt.

“Tái ông thất mã” có lẽ là trường hợp của Sunny Varkey bởi vào năm 1980 khu nhà nơi dạy học của ba má Sunny Varkey bị giải tỏa. Đây là cột mốc khiến ông Varkey từ bỏ các công việc khác để chuyên tâm vào việc quản lý trường học.

Tiếp quản trường dạy tiếng Anh có gần 400 học sinh từ tay cha mẹ, ở tuổi 23, Sunny Varkey hầu như phải làm lại từ đầu. Ông phải làm tất cả mọi công việc để duy trì trường học, từ việc phải tham gia xây trường, cho đến việc làm tài xế xe đưa đón học sinh, lau sàn lớp học… "Tôi được đào tạo những việc cơ bản nhất để điều hành một trường học. Tôi không nghĩ đến việc đầu hàng”, Varkey nói.

Cũng vì thời đó, tại Dubai trường học chỉ dành cho học sinh bản địa nên trường học dành cho học sinh nước ngoài là gần như không có. Nắm bắt đúng thời cơ này, từ chỗ chỉ là trường dạy Anh văn, Varkey mở thêm các trường dạy văn hóa cho học sinh người Ấn, Pakistan, Anh… Rồi từ đó dần dần các cấp lớp xuất hiện để cuối cùng, một hệ thống đào tạo chính quy từ mẫu giáo đến lớp 12 được hình thành.

Câu nói tâm đắc nhất

“Tôi tin rằng một người từng được giáo dục sẽ hiểu được tầm quan trọng để giáo dục chính con cái họ và biến nó thành một dòng chảy giáo dục từ thế hệ này sang thế hệ khác”, đây có lẽ là câu nói tâm đắc nhất từ Sunny Varkey bởi nó được trích dẫn ở vị trí nổi bật trên website chính thức của ông.

Một người từng được giáo dục sẽ hiểu được tầm quan trọng để giáo dục chính con cái họ và biến nó thành một dòng chảy giáo dục từ thế hệ này sang thế hệ khác

Liên tục nắm bắt những thay đổi cũng như nhu cầu học tập của những gia đình đến làm việc tại Dubai, ông Sunny Varkey liên tục cập nhật giáo trình kèm theo việc tuyển dụng những giáo viên giỏi từ nước ngoài.

Ngày nay trường học của Sunny Varkey đã “tiến hóa” theo bước tiến của xã hội trong đó học sinh nhận bài học điện tử ở nhà và lên trường để thực hiện đề án.

Dĩ nhiên chất lượng đầu ra chính là điều khiến GEMS chiếm trọn niềm tin của phụ huynh bởi 99,9% học sinh của họ đậu vào các trường cao đẳng, đại học. Tỉ lệ đậu tú tài của học sinh tại GEMS trên khắp thế giới đạt tỉ lệ 91,5% trong khi con số trung bình là 78%.

Cùng với UAE, Quỹ thiện nguyện Varkey Gems Foundation đã tổ chức cuộc thi nhằm phát hiện nhà giáo xuất sắc nhất thế giới với giải thưởng 1 triệu USD mà theo lời ông Varkey nhắn gửi: "Chúng tôi muốn vinh danh những người được trân trọng gọi bằng thầy, cô như những ngôi sao, đồng thời đề cao phẩm chất giáo dục trong đời sống của chúng ta”.

Tầm nhìn 2.000 trường học

Tầm quan trọng của giáo dục là điều không thể chối cãi. Sunny cho biết: “Không sự tiến bộ và thành đạt ở bất kì quốc gia nào lại tách rời với sự tiến bộ trong lĩnh vực giáo dục. Nếu coi nhẹ giáo dục, quốc gia đó chắc chắn đối mặt với tình trạng chậm phát triển và thụt lùi là điều không thể tránh khỏi”.

Nhà tương lai học của Mỹ, Alvin Toffler nhận định: “Những người mù chữ của thế kỷ 21 không phải là những người không biết đọc, biết viết, mà là những kẻ không biết học tập để gạt bỏ các kiến thức cũ kỹ mà học lại”.

Với nhiều người khái niệm kinh doanh giáo dục là hơi mới lạ và có vẻ “thiếu lành mạnh”. Nhưng đây có lẽ đang là ngành không chỉ cống hiến cho đời mà còn đem lại những khoảnh lợi nhuận rất lớn.

Theo công ty tư vấn GSV tại Chicago, tổng doanh thu từ giáo dục toàn cầu trong năm 2012 đạt con số 2,38 ngàn tỉ USD. Và mặt bằng chung về giáo dục trên toàn cầu là rất thấp. Sunny Varkey đưa ra những con số rất lạnh lùng và khiến chúng ta cũng phải giật mình: 69 triệu trẻ không có trường học, 250 triệu trẻ em đến trường nhưng không biết đọc, viết và khoảng 500 triệu trẻ em khác đang sử dụng các bài kiểm tra kém chất lượng.

Chính vì vậy công trình mà Sunny Varkey bắt đầu từ những năm 80 của thế kỷ trước sẽ còn tiếp tục phát triển rất xa, nếu nhìn vào tiềm năng mà “thị trường” giáo dục hứa hẹn mang lại.

Sunny Varkey cũng đang sở hữu trường nữ sinh lớn nhất thế giới dùng chương trình giáo dục của Ấn Độ với 1.850 học sinh đến từ 81 quốc gia với chất lượng được đánh giá vào dạng hàng đầu thế giới. Theo dự tính của Sunny, vào năm 2020 ông sẽ có 2.000 trường học tại 71 quốc gia khác nhau.

Andreas Schleicher, phó giám đốc cho giáo dục và kỹ năng kinh tế trụ sở tại Paris OECD nhận xét: “Những gì đạt được đã thể hiện rõ tầm nhìn của Sunny Varkey cũng như sự khôn khéo khi tận dụng kiến thức để cải thiện hệ thống trường học trên toàn thế giới”.

TRÙNG DƯƠNG - CHU YÊN

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.